Hoà bình (5)
Hoà bình
Đề tài : Em đã hiểu thế nào là hòa bình ?
Có những điều khi còn nhỏ, em từng nghĩ chúng rất bình thường: một bữa cơm có đủ cha mẹ, tiếng cười vang trong căn nhà nhỏ, buổi sáng được đến trường hay buổi tối yên bình bên gia đình. Tất cả quen thuộc đến mức em chưa từng tự hỏi liệu ở đâu đó trên thế giới này, có những người không có được những điều giản dị ấy.
Cho đến một ngày, em xem những hình ảnh về chiến tranh trên truyền hình. Những thành phố đổ nát, những đứa trẻ ôm chiếc cặp sách cũ đứng giữa khói bụi, những người mẹ khóc lặng khi mất đi người thân. Em đặc biệt nhớ đôi mắt của một cậu bé trong phóng sự ấy. Đó không phải ánh mắt vô tư của tuổi thơ, mà chứa đầy sợ hãi và mệt mỏi. Khi ấy, em chợt nhận ra rằng sự bình yên mình đang có mỗi ngày không hề là điều hiển nhiên. Và từ giây phút ấy, em bắt đầu hiểu thế nào là hòa bình.
Trước đây, em từng nghĩ hòa bình đơn giản chỉ là không có chiến tranh. Nhưng càng lớn hơn, em càng hiểu hòa bình không chỉ là sự im tiếng súng. Hòa bình là khi con người được sống an toàn, được yêu thương, được học tập và theo đuổi ước mơ của mình. Là khi trẻ em có thể tung tăng đến trường mà không lo bom đạn. Là khi một người cha yên tâm đi làm rồi trở về nhà vào buổi chiều. Là khi một người mẹ không phải thức trắng đêm vì sợ mất đi người thân yêu nhất.
Em sinh ra trong một đất nước đã hòa bình. Qua những bài học lịch sử và lời kể của ông bà, em hiểu rằng để có được cuộc sống hôm nay, dân tộc Việt Nam đã phải đánh đổi bằng biết bao máu và nước mắt. Có những người lính ra đi khi còn rất trẻ, mang theo bao ước mơ dang dở. Có những người mẹ tiễn con ra trận mà không biết liệu còn ngày gặp lại. Họ đã hy sinh tuổi trẻ, hạnh phúc và cả tính mạng để đổi lấy hòa bình cho thế hệ mai sau.
Đôi khi em tự hỏi: nếu mình sinh ra trong thời chiến, liệu mình có đủ can đảm như họ không? Chỉ nghĩ đến cảnh sống trong tiếng súng, thiếu thốn và chia ly với người thân, em đã thấy sợ hãi. Chính điều đó khiến em càng trân trọng hơn cuộc sống hiện tại.
Em nhớ có lần mình than phiền vì phải học nhiều và thức khuya làm bài tập. Nhưng rồi em đọc được câu chuyện về những đứa trẻ ở vùng chiến sự không được đến trường suốt nhiều năm. Khi ấy em mới thấy mình may mắn biết bao. Hóa ra hòa bình còn là quyền được học tập và lớn lên trong môi trường an toàn.
Hòa bình cũng hiện diện trong những điều rất nhỏ: là buổi sáng đạp xe đến trường dưới bầu trời yên bình, là tiếng trống trường quen thuộc, là những lần tụ tập cùng bạn bè cười nói vô tư hay khoảnh khắc cả gia đình quây quần bên mâm cơm tối. Những điều tưởng như bình thường ấy, với nhiều người trên thế giới, lại là niềm ao ước lớn lao.
Em nhận ra rằng hòa bình không chỉ tồn tại giữa các quốc gia, mà còn bắt đầu từ chính cuộc sống hằng ngày. Một lời nói tử tế, một sự cảm thông hay một lần biết kiềm chế nóng giận cũng là cách để tạo nên hòa bình.
Là một học sinh, em biết mình chưa thể làm những điều vĩ đại để bảo vệ hòa bình cho thế giới. Nhưng em có thể bắt đầu từ những việc nhỏ: học tập thật tốt, cư xử văn minh, giúp đỡ người khác và không dùng lời nói làm tổn thương ai. Em tin rằng một thế giới hòa bình không được tạo nên bởi riêng một người hùng, mà từ sự tử tế của rất nhiều con người bình thường.
Có lẽ bây giờ em đã thật sự hiểu thế nào là hòa bình. Hòa bình không chỉ là sự kết thúc của chiến tranh, mà còn là khi con người còn có thể mỉm cười, được sống, được yêu thương và hy vọng về ngày mai



