Bài viết

Hòa bình đã đến với chúng ta bằng cách nào

Tuyên Quang13/08/2026Xã Hồng Sơn (Đoàn xã Hồng Sơn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tìm thấy câu trả lời trong những lá thư đã úa màu thời gian, thư của ông nội tôi, liệt sĩ Ma Trọng Vũ. Những lá thư úa màu ấy đã được bà nội tôi nâng niu suốt sáu mươi năm qua như giữ lại một phần ký ức thiêng liêng nhất của gia đình.

Những lá thư của ông có bức ẩm mốc, loang nhòe nét mực; có bức gần như rách vụn sau khi vượt qua bom đạn, mưa rừng, nắng cháy… Bà tôi đã giữ những bức thư như giữ lại từng hơi thở, giọng nói và hình bóng của ông tôi.

Những lá thư ấy là những dòng chữ ông viết vội giữa khói lửa chiến tranh, giữa những bước chân hành quân không nghỉ:

- “Anh vẫn đang hành quân bộ vào Thanh Hóa. Đường thì dài, mà chỉ được đi ban đêm… chặng đường hành quân gian nan nhưng không vì thế mà lùi lại,  phải tiến lên, đó là nhiệm vụ của anh”

          - “Anh không có hòm thư, nên thư em gửi chắc chẳng bao giờ tới…”

          - “Gửi em thân mến! Hôm nay anh cầm bút viết mấy dòng chữ, cũng 3 năm nay rồi, anh viết lá thư này hỏi thăm em và con lâu nay mạnh khỏe không? Còn anh vẫn khỏe. Anh vào trong nam đến nay đi không biết bao nhiêu đường… anh trực tiếp chiến đấu với quân mỹ, còn nhiệm vụ khó khăn vẫn phải làm. Hằng ngày anh công tác hết núi rừng này sang núi rừng khác ở Tây Nguyên… ở núi rừng thiếu thốn mọi thứ, sinh hoạt khó khăn không sao kể xiết, chắc rằng em không thể hình dung được, anh nói ngắn thôi cho em hiểu. Còn em nhận được thư này không vì thế mà em buồn, em cố gắng cùng nhân dân  xây dựng hậu phương cho tốt. còn nhiều khó khăn, nhiều gian khổ ta phải vững vàng.. rồi sẽ có ngày thống nhất, ta lại sum họp một nhà.

-  “Thôi nhé, máy bay đang bay trên không, anh tạm dừng. Chúc em và con mạnh khỏe. Anh sẵn sàng cầm súng chiến đấu”

Những lời ông viết nghe thật xót xa, nhưng cũng thật kiên cường!

Mỗi lần nhận được thư, bà tôi thường ngồi một mình, chạm lên từng dòng chữ như muốn nắm lấy bàn tay chồng sau bao tháng năm xa cách.

Rồi một ngày, sau bốn năm dài đằng đẵng không nhận được thư ông, bà tôi nhận được một tờ giấy nhưng đó không phải là thư, đó là tờ giấy “báo tử”. Tờ giấy ấy cho biết ông đã hy sinh từ tháng 5 năm 1969. Vậy mà suốt bốn năm trời, gia đình tôi vẫn chờ, vẫn hy vọng…Hy vọng rằng vì chiến trường khắc nghiệt nên thư thất lạc. Hy vọng rằng một ngày nào đó khi đất nước thống nhất ông tôi sẽ trở về. Nhưng rồi, tin dữ ấy đã khép lại mọi hi vọng, chờ mong.

        Ông tôi ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. nơi ông ngã xuống chỉ vỏn vẹn 4 từ: “Mặt trận phía Nam”, nghe sao mà mênh mông vô cùng, cho tới nay gia đình tôi vẫn chưa tìm được phần mộ của ông.

Sự hy sinh của ông để lại một khoảng trống không gì bù đắp nổi, không chỉ cho bà, mà cho cả những đứa con còn thơ dại. Bố tôi và cô tôi lớn lên chưa một lần được gọi tiếng “bố ơi” trong vòng tay cha. Tuổi thơ của họ chỉ được biết đến ông tôi qua lời kể của bà, qua tấm ảnh mờ… và những lá thư mà ông viết bằng tất cả tình yêu thương vô bờ bến.

      Đó là sự mất mát mà chiến tranh để lại, những mất mát không gì có thể bù đắp được.  Còn tôi, mỗi lần cầm những lá thư của ông, tôi như nghe thấy tiếng vọng từ một thời hoa lửa: qua những lá thư vượt bom đạn đã úa màu thời gian, tôi hiểu rằng: Hòa bình không tự nhiên mà có. Cuộc sống hòa bình ngày hôm nay được đổi bằng nước mắt của mẹ, bằng tuổi xuân của những người vợ chờ chồng, bằng cả máu xương của những người lính – những chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi chưa kịp sống cho riêng mình, nhưng lại sống trọn cho Tổ quốc. Có những cái tên đã được khắc lên bia đá. Có những cái tên mãi mãi nằm lại giữa núi rừng, không mộ phần, không một dòng địa chỉ để người thân tìm về. Nhưng… họ không bao giờ mất, họ sống trong từng tấc đất, trong những khoảng trời xanh, trong từng hơi thở bình yên của chúng ta hôm nay.

Câu chuyện của ông nội tôi – liệt sĩ Ma Trọng Vũ – cũng là câu chuyện của biết bao chiến sĩ đã ngã xuống để đổi lấy hòa bình hôm nay.

Tôi mong rằng thế hệ chúng ta – những người may mắn được lớn lên giữa trời bình yên – sẽ luôn khắc ghi công ơn của những người đã hiến dâng tuổi xuân và máu xương cho Tổ quốc. Mỗi người chúng ta hãy sống có trách nhiệm hơn, và cùng nhau góp sức xây dựng một Việt Nam hòa bình, giàu đẹp. Để mỗi ngày ta đang sống hôm nay trở thành những lời tri ân sâu sắc nhất gửi đến những anh hùng đã ngã xuống, những con người đã hiến dâng tất cả vì độc lập, tự do và tương lai của đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn