Cựu chiến binh

HOÀ BÌNH ĐƯỢC ĐÁNH ĐỔI BẰNG SỰ HI SINH

Đắk Lắk21/12/2025Trần Thị Quỳnh Ly (Chi đoàn Trường học)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
HOÀ BÌNH ĐƯỢC ĐÁNH ĐỔI BẰNG SỰ HI SINH

DỰ ÁN “ CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA”

HOÀ BÌNH ĐƯỢC VIẾT BẰNG HI SINH

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về một thời bom đạn, hy sinh vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí của những người đã trực tiếp trải qua. Trong khuôn khổ hoạt động ghi chép, sưu tầm tư liệu cho dự án “Viết tiếp câu chuyện hoa lửa”, chúng tôi có dịp được gặp gỡ và phỏng vấn bác Nguyễn Xuân Nghiêm – một thương binh từng tham gia chiến đấu trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Cuộc gặp gỡ tuy giản dị, nhưng để lại nhiều cảm xúc lắng đọng và suy ngẫm sâu sắc.

Cuộc trò chuyện diễn ra trong không gian yên bình của căn nhà nhỏ đã nhuốm màu thời gian. Ngoài kia, nhịp sống đời thường vẫn trôi chậm rãi, nhưng bên trong căn phòng ấy, ký ức của một thời chiến tranh ác liệt như đang dần trở về. Khi được hỏi về những năm tháng đã qua, bác Nguyễn Xuân Nghiêm chậm rãi kể, giọng trầm xuống, ánh mắt xa xăm như hướng về quá khứ.

Nhắc đến những người thân và đồng đội đã hy sinh, bác bỗng lặng đi. Bác chia sẻ rằng “ Bác sinh ra trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Ngay từ những năm tháng đầu của các cuộc kháng chiến, gia đình bác đã có người lên đường vì Tổ quốc. Một người anh của bác tham gia kháng chiến chống thực dân Pháp, hai người thân khác

tiếp tục ra trận trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, và tất cả đều đã anh dũng hy sinh, mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Chưa dừng lại ở đó, khi đất nước bước vào giai đoạn ác liệt nhất, bốn người cháu ruột của bác lại tiếp nối con đường ấy. Những người thanh niên trẻ tuổi rời quê hương, mang theo lý tưởng và niềm tin chiến thắng. Nhưng chiến tranh khốc liệt đã không cho tất cả trở về. Trong bốn người cháu lên đường, chỉ có một người may mắn sống sót, trở về với gia đình sau ngày hòa bình.

Kể đến đây, bác bỗng im bặt. Lời nói nghẹn lại nơi cổ họng. Đôi mắt đỏ hoe, ánh nhìn xa xăm như lạc vào miền ký ức đầy đau thương. Những mất mát chồng chất của gia đình trong chiến tranh như ùa về trong khoảnh khắc, lặng lẽ mà day dứt, khiến người nghe không khỏi nghẹn ngào. Có những mất mát dù thời gian có trôi qua bao lâu vẫn không thể nguôi ngoai. Chiến tranh không chỉ lấy đi tuổi trẻ của người lính ngoài mặt trận, mà còn để lại những nỗi đau âm thầm trong mỗi gia đình, mỗi con người đã sống qua thời hoa lửa ấy.

Bác Nguyễn Xuân Nghiêm sinh năm 1948, chưa đầy mười tám tuổi, khi tuổi đời còn rất trẻ, bác đã vinh dự được đứng vào hàng ngũ của Đảng. Đó không chỉ là niềm tự hào của riêng bác, mà còn là sự ghi nhận cho ý chí, bản lĩnh và lý tưởng cách mạng sớm được hun đúc trong một gia đình giàu truyền thống yêu nước. Ở cái tuổi mà nhiều người còn đang mơ ước về tương lai phía trước, bác đã chọn con đường dấn thân, nguyện đem tuổi xuân và cả máu xương của mình để góp phần bảo vệ Tổ quốc. Ngày lên đường, hành trang của bác vô cùng giản dị: vài bộ quần áo, khẩu súng trên vai và một niềm tin sắt son vào thắng lợi của cách mạng. Với bác và bao người cùng thế hệ, ra trận không phải là sự lựa chọn cá nhân, mà là trách nhiệm thiêng liêng đối với Tổ quốc.

Qua lời kể của bác, những năm tháng chiến đấu hiện lên đầy gian khổ và ác liệt. Bom đạn trút xuống ngày đêm, rừng núi bị cày xới, điều kiện sinh hoạt thiếu thốn trăm bề. Bữa ăn của bộ đội nhiều khi chỉ là nắm cơm vắt, ít muối vừng hay rau rừng hái vội. Thế nhưng, giữa mưa bom bão đạn, tinh thần chiến đấu của người lính chưa bao giờ lung lay. Chính tình đồng chí, đồng đội keo sơn đã trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc, giúp các anh vượt qua mọi hiểm nguy.

Trên tường là tấm hình chụp chung các đồng chí năm 1984, tấm hình đã ngả màu theo thời gian. Những gương mặt khi ấy còn trẻ, ánh mắt đầy niềm tin và quyết tâm. Bác bảo, có người trong tấm hình nay đã không còn, có người còn sống nhưng tuổi cao, sức yếu. Thời gian đã trôi qua, nhưng tình đồng chí, đồng đội của một thời hoa lửa thì vẫn còn nguyên vẹn, như chính khoảnh khắc được giữ lại trong tấm hình cũ ấy.

Trong một trận chiến khốc liệt, bác Nguyễn Xuân Nghiêm bị thương. Vết thương chiến tranh đã để lại dấu tích trên cơ thể bác cho đến hôm nay. Khi nhắc lại thời khắc ấy, bác kể bằng giọng bình thản, không một lời than vãn. Bác chỉ nhẹ nhàng nói rằng, so với những đồng đội đã anh dũng hy sinh, được sống và trở về đã là điều vô cùng may Sau ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, giữa niềm vui chung của dân tộc, bác lập gia đình, bắt đầu xây dựng tổ ấm nhỏ của riêng mình. Thế nhưng, cuộc sống đời thường chưa kịp yên ổn, bác vẫn tiếp tục khoác trên mình màu áo lính, hoàn thành những nhiệm vụ mà Quân đội giao phó. Với bác, khi Tổ quốc còn cần, người lính không cho phép mình dừng lại. Do hoàn cảnh gia đình còn nhiều khó khăn, sức khỏe lại chịu ảnh hưởng bởi những vết thương chiến tranh, bác xin nghỉ hưu sớm. Rời quân ngũ, bác trở về địa phương, mang theo tác phong, kỷ luật và tinh thần trách nhiệm của người lính Cụ Hồ. Trong suốt 17 năm công tác tại địa phương, dù ở bất kỳ cương vị nào, bác cũng luôn tận tụy, gương mẫu, góp phần xây dựng quê hương ngày một ổn định và phát triển.

Bác lặng lẽ nhìn tấm bằng khen vẫn nằm ngay ngắn trên nóc tủ, dù ngôi nhà đã từng đi qua trận lụt lịch sử. Nước rút, đồ đạc nhiều thứ hư hỏng, nhưng bác nâng niu giữ lại tấm bằng ấy như một phần ký ức không thể mất. Với bác, đó không chỉ là giấy khen, mà là dấu mốc của cả một đời người gắn bó với Đảng, với cách mạng – thứ mà dù thiên tai hay thời gian cũng không thể cuốn trôi.

Kết thúc buổi trò chuyện, bác nhìn chúng tôi thật lâu rồi chậm rãi gửi gắm đôi lời tới thế hệ trẻ hôm nay. Bác nói, hòa bình mà các cháu đang được sống là thành quả của biết bao máu xương, nước mắt của các thế hệ đi trước. Vì vậy, mỗi người trẻ hãy biết trân trọng hiện tại, sống có lý tưởng, có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội. Bác mong thế hệ trẻ tiếp tục gìn giữ và phát huy truyền thống cách mạng của cha ông, không ngừng học tập, rèn luyện, cống hiến bằng những việc làm thiết thực, để xứng đáng với sự hy sinh của những người đã nằm lại nơi chiến trường.

Cuộc gặp gỡ bác Nguyễn Xuân Nghiêm giúp chúng tôi hiểu sâu sắc hơn về một thời hoa lửa hào hùng của dân tộc, đồng thời nhắc nhở mỗi người về trách nhiệm gìn giữ những giá trị cách mạng. Ghi lại những ký ức ấy hôm nay chính là cách viết tiếp câu chuyện hoa lửa bằng lòng biết ơn và sự tiếp nối của các thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn