Cựu chiến binh

HÒA BÌNH ĐƯỢC VIẾT BẰNG MÁU

Bài viết khẳng định hòa bình không phải là điều tự nhiên có được, mà là thành quả được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi trẻ của cả một thế hệ.

Hưng Yên31/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hòa bình, khi đã hiện diện đủ lâu, đôi khi trở nên quen thuộc đến mức con người quên mất cái giá của nó. Với ông tôi, hòa bình chưa bao giờ là điều hiển nhiên. Nó luôn gắn liền với những ký ức không thể phai mờ về chiến tranh, về máu đổ và những người đã không trở về.

Ông thường nói rằng mỗi ngày yên bình hôm nay đều được đổi bằng rất nhiều sinh mạng. Không phải bằng một trận đánh, mà bằng cả một chặng đường dài của hy sinh. Hòa bình được viết nên không chỉ bằng chiến thắng, mà bằng những mất mát không thể đong đếm.

Trong chiến tranh, ông đã chứng kiến quá nhiều cảnh chia ly. Đồng đội ngã xuống ngay trước mắt. Những người lính trẻ chưa kịp sống trọn một đời đã nằm lại nơi rừng sâu. Máu của họ thấm vào đất, trở thành một phần của lịch sử mà không phải ai cũng nhìn thấy.

Khi chiến tranh kết thúc, ông trở về với cơ thể mang vết thương. Nhưng những vết thương ấy, theo ông, vẫn còn nhẹ so với những gì đồng đội ông đã chịu. Ông sống phần đời còn lại với ý thức rằng mình đang sống thay cho những người đã ngã xuống.

Hòa bình đối với ông không chỉ là không còn tiếng súng. Đó là quyền được sống, được làm ruộng, được nhìn con cháu lớn lên. Nhưng mỗi niềm vui ấy đều gắn liền với ký ức về những người đã không có cơ hội hưởng trọn.

Ông không bao giờ lãng mạn hóa chiến tranh. Ông thẳng thắn nói rằng chiến tranh là đau đớn, là tàn khốc. Chính vì vậy, ông càng trân trọng hòa bình. Với ông, yêu hòa bình cũng chính là tôn trọng sự hy sinh đã làm nên nó.

Trong gia đình tôi, hòa bình hiện diện rất cụ thể: trong bữa cơm đủ đầy, trong tiếng cười trẻ nhỏ, trong những buổi chiều yên tĩnh. Nhưng mỗi khi nhìn vào vết sẹo trên tay ông, tôi hiểu rằng những điều bình thường ấy đã từng là điều xa xỉ.

Hòa bình được viết bằng máu không phải để nhắc chúng ta sống trong nỗi đau, mà để sống có trách nhiệm hơn. Trách nhiệm với lịch sử, với những người đã hy sinh, và với tương lai.

Ông tôi, bằng chính cuộc đời mình, là minh chứng cho cái giá của hòa bình. Và mỗi câu chuyện ông kể là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sâu sắc: đừng bao giờ xem hòa bình là điều hiển nhiên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn