HÒA BÌNH ĐƯỢC VIẾT BẰNG MÁU VÀ NIỀM TIN (1)
Bài viết khắc họa con đường đi đến hòa bình của dân tộc qua hồi ức của một người lính, nhấn mạnh rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu xương và niềm tin son sắt của bao thế hệ.
Hòa bình không tự nhiên mà có. Với ông Vũ Trọng Rạng – một người lính từng đi qua những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ – hòa bình là kết quả của biết bao máu xương đã đổ xuống và niềm tin chưa từng tắt trong tim người lính.
Nhớ lại những ngày ở Thành Cổ Quảng Trị, ông vẫn còn cảm giác mặt đất rung chuyển dưới những đợt bom B52, không khí đặc quánh mùi khói súng, tiếng đất đá đổ ập xuống hầm hào. Mỗi mét đất giữ được đều phải trả giá bằng sinh mạng con người. Có những đồng đội của ông đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp gửi về quê nhà một lá thư cuối.
Máu đã đổ, nhưng điều giữ cho người lính đứng vững không chỉ là lòng căm thù giặc, mà còn là niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước độc lập. Niềm tin ấy được nuôi dưỡng từ Đảng, từ nhân dân, từ những mái nhà tranh nơi quê hương Quỳnh Lý mà ông mang theo trong tim suốt những năm tháng chiến tranh.
Có những lúc tưởng chừng không thể trụ vững, khi đói rét, bệnh tật và bom đạn cùng lúc ập đến, người lính chỉ còn biết dựa vào nhau và vào niềm tin chung: “Nếu mình ngã xuống, người khác sẽ đứng lên.” Chính niềm tin ấy đã biến nỗi sợ thành sức mạnh, biến đau thương thành ý chí.
Ngày hòa bình lập lại, ông trở về quê hương với niềm vui xen lẫn nỗi xót xa. Vui vì đất nước thống nhất, vì tiếng súng đã im, nhưng xót xa vì nhiều đồng đội không còn cơ hội trở về. Mỗi lần thắp nén hương tưởng nhớ liệt sĩ, ông lại thầm nhắc mình phải sống sao cho xứng đáng với những người đã hy sinh.
Trong thời bình, ông Rạng tiếp tục gìn giữ niềm tin ấy bằng hành động cụ thể: sống gương mẫu, tham gia xây dựng quê hương, giáo dục con cháu về giá trị của hòa bình. Ông thường nói rằng, hòa bình không chỉ là không còn chiến tranh, mà là cuộc sống yên bình, đoàn kết và nhân ái.
Hòa bình được viết bằng máu và niềm tin – máu của những người đã ngã xuống và niềm tin của những người còn sống. Qua câu chuyện đời mình, ông Vũ Trọng Rạng trở thành một minh chứng sống cho sự thật ấy. Và chính những nhân chứng lịch sử như ông đã giúp thế hệ hôm nay hiểu rằng: để giữ gìn hòa bình, mỗi người cần sống có trách nhiệm, biết trân trọng quá khứ và tin tưởng vào tương lai của dân tộc.



