Khác

- HÒA BÌNH LÀ CUỘC ĐỜI CỦA ÔNG -

Có những con người đã đi qua chiến tranh bằng cả tuổi trẻ, bằng máu, nước mắt và những năm tháng không thể nào quên. Để rồi khi hòa bình đến, họ không xem đó chỉ là một khoảng khắc lịch sử của dân tộc, mà còn là cả cuộc đời mình. Ông tôi là một người như thế. Với ông, hòa bình không chỉ là ngày đất nước ngừng tiếng súng, mà còn là điều thiêng liêng nhất mà ông đã đánh đổi gần như cả thanh xuân để dành lấy. Với tôi, ông ngoại - một người lính, một thương binh đã đi qua những năm tháng rực lửa nhấ

Đà Nẵng05/07/2026Nguyễn Thị Thuỳ Dương (Điện Bàn Đông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người đã đi qua chiến tranh bằng cả tuổi trẻ, bằng máu, nước mắt và những năm tháng không thể nào quên. Để rồi khi hòa bình đến, họ không xem đó chỉ là một khoảng khắc lịch sử của dân tộc, mà còn là cả cuộc đời mình. Ông tôi là một người như thế. Với ông, hòa bình không chỉ là ngày đất nước ngừng tiếng súng, mà còn là điều thiêng liêng nhất mà ông đã đánh đổi gần như cả thanh xuân để dành lấy. Với tôi, ông ngoại - một người lính, một thương binh đã đi qua những năm tháng rực lửa nhất của dân tộc

Những năm tuổi đôi mươi của ông không có giảng đường, không có những ngày tháng bình yên bên gia đình như bao giới trẻ thời nay. Tuổi trẻ của ông là những cuộc hành quân xuyên rừng, là những đêm nằm giữa tiếng bom rơi, là những lần đối diện với sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Mỗi lần kể về chiến tranh, giọng ông luôn chậm lại. Đôi mắt đã phủ màu thời gian bỗng trở nên xa xăm như đang nhìn về một ký ức rất cũ. Ngày ấy, những người lính trẻ ra trận chỉ mang theo balo nhỏ và niềm tin rất lớn. Họ tin đất nước nhất định sẽ hòa bình, chính niềm tin ấy đã giúp họ bước tiếp qua những tháng ngày gian khổ. Ông đã chứng kiến đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh mình. Có người sáng hôm qua còn ngồi cười nói, vậy mà chiều hôm sau đã mãi mãi nằm lại giữa cánh rừng đầy khói lửa. Chiến tranh tàn nhẫn đến mức nhiều người còn chưa kịp gửi lá thư cuối cùng về cho gia đình. Ông nói điều đau nhất không phải là vết thương trên cơ thể, mà là những mất mát nằm mãi trong tim con người. Đó là nỗi nhớ nhà đến quặng lòng trong những đêm mưa rừng lạnh buốt, là cảm giác bất lực khi nhìn đồng đội hi sinh mà không thể làm gì, là những cuộc chia ly không có ngày trở lại.

Ngày đó tôi hỏi ông: “ Ông có sợ chiến tranh không?”

Ông im lặng rất lâu rồi bảo: “Có chứ !”

Không ai bước vào chiến tranh mà không biết sợ. Nhưng trên nỗi sợ ấy còn có tình yêu quê hương và khát vọng được nhìn thấy đất nước hòa bình. Có lẽ vì thế, hòa bình còn quý giá hơn bất cứ điều gì trên đời.

Cái tuổi mà chúng tôi bây giờ vẫn còn đang mải mê với sách vở, thì ông tôi đã đưa ra một quyết định thay đổi cả cuộc đời. Nghe theo tiếng gọi lý tưởng của cách mạng, ông đã bí mật “trốn thân” vào con đường cách mạng. Hành trang trên đường khi ấy chẳng có gì ngoài lòng yêu nưới sục sôi và khát vọng tự do cháy bỏng. Với ông “ Hòa Bình ” là một đích đến xa xôi nhưng xứng đáng để đánh đổi bằng tất cả tuổi trẻ.

Cuộc đời của ông là một bản hùng ca trải dài qua hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ cứu nước. Giữa làn mưa bom đạn, ông đã có mặt ở những chiến trường khốc liệt nhất, kiên cường giữ từng tất đất quê hương. Chiến tranh không chỉ có vinh quang mà còn có cả sự nghiệt ngã. Ông trở về với danh hiệu thương binh, mang trên mình những vết thương thực tại - những cơn đau nhức nhối mỗi khi trái gió trở trời. Những vết sẹo ấy không chỉ là dấu vết của đạn bom, mà còn là minh chứng cho sự can trường của thế hệ “ quyết tử cho Tổ Quốc quyết sinh”

Sau ngày đất nước thống thất, khi non sông đã liền một dải, ông không chọn nghỉ ngơi mà tiếp tục cống hiến sức lực cho sự nghiệp xây dựng công tác tại Cục Hậu cần Quân khu 5, đảm đương nhiệm vụ chăm lo cho đời sống của đồng đội và hậu phương. Dù ở bất kì vị trí nào, từ người lính cần súng ngoài mặt trận đến người cán bộ hậu cần giữa thời hòa bình, ông vẫn giữ nguyên vẹn cái tâm trong sáng và kỷ luật thép của người chiến sĩ cách mạng. Với ông, làm việt tốt trong hòa bình cũng chính là cách để tri ân những đồng đội đã ngã xuống.

Khi đã già, ông vẫn giữ thói quen thức dạy rất sớm, ông thường ngồi trước hiên nhà cùng với ly caffe nhìn ánh mặt trời dần lên sau dàn mai trước ngõ. Mỗi lần tôi học về là một ca khúc vang lên từ chiếc đàn quý của ông, những trang sách đã không còn nguyên vẹn mà ông vẫn đang đọc lỡ dỡ hay những câu chuyện bắt heo rừng, những viên đạn vẫn còn nằm trong người ông, khi đó tôi chỉ biết đau thay cho ông tôi. Tôi hiểu khoảng thời gian hòa bình ấy là niềm hạnh phúc giản dị mà ông đã đổi lấy được. Chiến tranh dường như là một phần tuổi trẻ của ông vẫn còn nằm lại nơi cách rừng năm ấy, có những đêm ông giật mình thức giấc vì một tiếng động lớn ngoài trời, có lúc ông lặng lẽ ngồi hàng giờ trước hiên nhà mà không nói gì. Tôi biết trong lòng ông vẫn còn những vết thương không thể nhìn thấy. Nhưng điều khiến tôi kính phục nhất là ông chưa bao giờ sống trong hận thù. Ông luôn kể về chiến tranh bằng sự bình thản của một người đã đi qua đau thương và càng hiểu giá trị của hòa bình hơn ai hết.

Đối với thế hệ của tôi, hòa bình là điều quá đổi quen thuộc. Những buổi sáng đến trường trong tiếng chim hót, là bữa cơm sum họp bên gia đình, hay một tối yên bình dưới ánh đèn. Nhưng với ông, để có được những điều bình dị ấy, biết bao người đã phải ngã xuống. Hôm nay chiến tranh chỉ còn trong ký ức. Những cánh đồng từng đầy hố bom nay đã xanh màu lúa mới, từng là nơi xảy ra chiến trường ác liệt giờ vang tiếng trẻ thơ nô đùa. Đất nước đang từng ngày đổi thay, lớn lên trong hòa bình và phát triển.

Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng những vết thương năm xưa vẫn theo ông đến tận cuối cuộc đời. Ông đã ra đi, trong thời bình, hình ảnh một người lính kiên trung vẫn luôn sống mãi trong lòng con cháu. Với ông, hòa bình không chỉ là sự vắng bóng của tiếng bom, mà là nụ cười của con cháu trong một đất nước thanh bình trên quê hương Việt Nam. Ông không còn nữa, nhưng “cuộc đời hòa bình” mà đã đánh đổi bằng xương máu và sức lực thì vẫn đang hiện hữu mỗi ngày. Sự ra đi của ông nhắc nhở tôi rằng: “Người từng đi qua chiến tranh mới hiểu hòa bình đẹp đến nhường nào”.

Qua câu chuyện của ông, tôi hiểu rằng trách nhiệm của mình không chỉ là trân trọng quá khứ mà còn phải sống xứng đáng với hiện tại. Mỗi trang sách tôi đọc hôm nay đền mang theo ước vọng về một đất nước phồn vinh mà ông đã hằng mơ ước từ năm 16 tuổi. Ông đã yên nghỉ, nhưng ngọn lửa ấy tưởng từ “thời hoa lửa” của ông sẽ còn cháy mãi, nhắc nhở tôi về giá trị vô giá của độc lập, tự do.

Có những người đã đi qua chiến tranh để chúng ta được sống trong hòa bình và có những cuộc đời đã hóa thành lịch sử để đất nước được nở hoa trong những tháng năm yên bình mãi mãi về sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
- HÒA BÌNH LÀ CUỘC ĐỜI CỦA ÔNG - | Câu chuyện thời hoa lửa