Bài viết

Hoà bình thật đẹp (1)

Tôi đọc được một bài báo kể rằng trong lễ diễu binh kỷ niệm ngày 30/4, nhiều cựu chiến binh dù đã lớn tuổi vẫn đến từ rất sớm để được xem. Có người phải đứng chờ nhiều giờ, thậm chí thức trắng đêm chỉ để chứng kiến khoảnh khắc ý nghĩa này. Khi nhìn thấy đoàn diễu binh, nhiều bác đã xúc động rơi nước mắt và nói rằng “hòa bình thật đẹp”. Qua câu chuyện đó, tôi cảm thấy rất khâm phục và biết ơn những người cựu chiến binh, vì họ đã hy sinh để đất nước có được cuộc sống yên bình như hôm nay.

Quảng Ninh04/07/2026Nguyễn Quang Duy (LCĐ Khoa Du lịch, Trường Đại học Hạ Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi đã đọc được một bài báo kể về những hình ảnh vô cùng xúc động trong lễ diễu binh, diễu hành kỷ niệm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước 30/4. Điều khiến tôi ấn tượng nhất không chỉ là những đội hình diễu binh trang nghiêm hay không khí hào hùng của buổi lễ, mà còn là hình ảnh những cựu chiến binh đã ở tuổi xế chiều vẫn có mặt từ rất sớm để được tận mắt chứng kiến thời khắc thiêng liêng ấy. Có những bác phải di chuyển từ các tỉnh, thành xa xôi, thức trắng đêm, kiên nhẫn đứng chờ nhiều giờ giữa dòng người đông đúc chỉ với mong muốn được nhìn thấy lá cờ Tổ quốc tung bay, được nghe tiếng nhạc quân hành và được sống lại những ký ức hào hùng của một thời tuổi trẻ.

Đối với nhiều người, buổi lễ chỉ diễn ra trong vài giờ, nhưng đối với các cựu chiến binh, đó là khoảnh khắc gợi lại cả một chặng đường đầy gian khổ, hy sinh và mất mát. Khi đoàn diễu binh tiến qua trong tiếng nhạc hùng tráng, nhiều bác đã không giấu được niềm xúc động, đôi mắt đỏ hoe, lặng lẽ lau những giọt nước mắt hạnh phúc. Có người nghẹn ngào nói rằng: "Hòa bình thật đẹp." Chỉ một câu nói ngắn gọn nhưng chứa đựng biết bao cảm xúc, bởi những người từng đi qua chiến tranh mới thấu hiểu sâu sắc giá trị của cuộc sống yên bình hôm nay. Đó là niềm hạnh phúc của những người đã chứng kiến đất nước từ những ngày bom đạn khốc liệt đến khi non sông liền một dải, nhân dân được sống trong độc lập và tự do.

Đọc bài báo ấy, tôi cảm thấy vô cùng xúc động và dành sự kính trọng sâu sắc đối với các cựu chiến binh. Họ đã dành cả tuổi thanh xuân để cống hiến cho Tổ quốc, sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy, chấp nhận hy sinh hạnh phúc cá nhân, thậm chí đánh đổi cả tính mạng để bảo vệ nền độc lập của dân tộc. Nhiều người trở về với những vết thương trên cơ thể, nhiều người mang theo những ký ức không thể nào quên, còn biết bao đồng đội của họ đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Chính sự hy sinh thầm lặng ấy đã góp phần mang lại cuộc sống hòa bình, ổn định và phát triển mà chúng ta đang được hưởng ngày hôm nay.

Qua câu chuyện đó, tôi càng nhận thức rõ rằng hòa bình không phải là điều tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi xuân của biết bao thế hệ cha anh. Vì vậy, mỗi người trẻ hôm nay cần biết trân trọng những giá trị mà các thế hệ đi trước đã dày công vun đắp, luôn ghi nhớ công lao của các anh hùng liệt sĩ, các cựu chiến binh và những người đã cống hiến cho đất nước. Đối với tôi, lòng biết ơn không chỉ thể hiện bằng những lời tri ân trong các dịp lễ kỷ niệm mà còn được thể hiện qua những hành động thiết thực như chăm chỉ học tập, rèn luyện đạo đức, sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội, góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu mạnh. Đó cũng là cách thế hệ trẻ tiếp nối truyền thống yêu nước và xứng đáng với những hy sinh to lớn của các thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Hoà bình thật đẹp (1) | Câu chuyện thời hoa lửa