Bài viết

Hòa bình và khát vọng cống hiến 1

Hòa bình và khát vọng cống hiến

Quảng Ninh25/06/2026Ngô Hương Giang- 11A2 (Trường THPT Minh Hà)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hòa bình và khát vọng cống hiến

Có những bức thư không viết bằng mực, mà được chưng cất từ niềm tin mãnh liệt vào ngày mai. Trong chương trình "Vang mãi khúc khải hoàn", lời nhắn gửi của những người lính Lê Hoàng Vũ, Nguyễn Chí và Trần Viết Dũng trước lúc hy sinh đã chạm đến tận cùng tâm khảm tôi: “…Hay trong trường hợp đến 50-100 năm sau, thư này mới tới những người, có thể gọi là thế hệ mai sau, thì cho phép chúng tôi gửi lời chào xã hội chủ nghĩa, cho phép chúng tôi bày tỏ vui mừng tuyệt diệu vì hạnh phúc và hòa bình đang tràn ngập hành tinh chúng ta mà chúng tôi trở thành những hạt bụi có ích.”. Thật biết ơn làm sao khi chẳng cần đợi đến trăm năm xa xôi, thế hệ chúng tôi hôm nay đã được hít thở trong bầu không khí của một đất nước lấy hòa bình và tự do làm tôn chỉ. Mong rằng ở một cõi vĩnh hằng nào đó, các anh sẽ mỉm cười mãn nguyện khi thấy thanh xuân và máu xương mình đã hóa thân thành nhịp sống bình yên của dân tộc.

Trong dòng chảy lặng lẽ của thời đại, hòa bình hiện hữu qua những điều “bình thường” đến dung dị: bầu trời trong vắt sau cơn mưa bụi, tiếng chim hót thánh thót lúc tinh khôi, hay ánh mắt trong trẻo của trẻ thơ nô nức đến trường. Những nhịp sống giản đơn ấy chính là đặc ân của hòa bình – quyền được sống tự do, bình đẳng và được là chính mình.

Nhưng liệu hòa bình chỉ đơn điệu và giản đơn thế sao ? Không, hai chữ “hòa bình” lại mang một sức nặng phi thường. Để đổi lấy sự tĩnh lặng của hôm nay, dân tộc ta đã phải đánh đổi bằng cả máu xương, dâng trọn cả tấm đời mình để bảo vệ quyền độc lập. Hòa bình chưa bao giờ là sự tĩnh lại của thời gian, mà là động lực để ta soi mình vào những trang sử hào hùng của đồng bào. Mỗi trang sử được viết bằng máu , bằng sự đánh đổi của biết bao thế hệ đã nằm lại đất mẹ.

“Họ đã sống và chết

Giản dị và bình tâm

Không ai nhớ mặt, đặt tên

Nhưng họ đã làm ra Đất Nước”

(Trường ca “Mặt đường khát vọng”-Nguyễn Khoa Điềm”)

Khắc ghi lời dặn của Chủ tịch Hồ Chí Minh: "Chúng ta thà hy sinh tất cả, chứ nhất định không chịu mất nước, nhất định không chịu làm nô lệ", lớp lớp thanh niên gác bút cầm súng, để lại vẹn nguyên tuổi trẻ cho đất, để những mầm sống được vươn lên. Mẹ tiễn con đi với hình hài nguyên vẹn, ngày con hóa thân thành dáng hình đất nước, mẹ chẳng oán trách, vì mẹ hiểu có những mất mát đã tạc nên dáng đứng độc lập hôm nay.

Đứng trước lá cờ đỏ sao vàng tung bay, tôi lại nhớ đến tiếng nấc nghẹn của Trung úy Quách Minh Sơn:

“Tự do

Hòa bình

Không phải dễ

Có được bây giờ

Cố gắng mà giữ !“

Lời nhắc nhở ấy như một lời thôi thúc chúng tôi – thế hệ hôm nay không được phép xem nhẹ hòa bình. Kỷ nguyên số đưa ta đến chân trời mới nhưng cũng dễ làm phai mờ đi những giá trị truyền thống sâu nặng. Vì thế, chúng ta càng phải tỉnh táo để không đánh mất giá trị của hòa bình. Bởi lẽ: “Lịch sử được viết bằng máu, nếu lãng quên thì phải dùng máu mà viết lại”. Trách nhiệm của chúng ta hôm nay không chỉ là bảo vệ chủ quyền đất nước, mà còn là phát huy giá trị của hòa bình trong thời đại hội nhập. Tuổi trẻ là mùa xuân, là mạch nguồn không bao giờ cạn để kiến tạo tương lai. Khi dân tộc đang vươn mình ra biển lớn, việc sống có lý tưởng, tiên phong mở đường trong thời đại số là sự tiếp nối sứ mệnh làm “hạt bụi có ích” của thế hệ đi trước. Sống cống hiến không chỉ là vì mình, mà còn là cho thế hệ đi trước và mai sau.

Hòa bình chính là sự tiếp nối giữa nhiều thế hệ. Có lẽ, dù trong thời đại nào, mỗi chúng ta lại có một cách “yêu”, một cách nói “yêu” với đất nước mình. Và khi là một người trẻ, chính bản thân tôi lại càng nhận thức rõ vai trò của bản thân trong hành trình cống hiến cho đất nước để mà ra sức bồi dưỡng, học tập để trở thành một “ hạt bụi có ích “.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn