Bài viết

Hoa lê ki ma nở giữa nhà tù Côn Đảo: Huyền thoại về người con gái Đất Đỏ

1. Nữ du kích quả cảm tuổi thiếu niên Võ Thị Sáu sinh ra trong một gia đình nghèo tại xã Phước Thọ, quận Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa (nay thuộc tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu). Sống trong cảnh quê hương bị thực dân Pháp giày xéo, chị sớm giác ngộ và tham gia cách mạng khi mới 14 tuổi. Nhỏ bé nhưng vô cùng mưu trí và gan dạ, chị được giao nhiệm vụ làm giao liên và sau đó trực tiếp tham gia đội Công an xung phong Đất Đỏ. Chị đã lập nhiều chiến công vang dội, tiêu biểu là những trận dùng lựu đạn chớp nhoáng tiêu

Quảng Ninh08/05/2026Đoàn xã Quảng Tân (Đoàn xã Quảng Tân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

2. Bản án tử hình trái đạo lý

Tháng 12/1949, trong một lần thực hiện nhiệm vụ ám sát tên cai tổng gian ác, Võ Thị Sáu không may sa vào tay giặc. Mặc cho địch sử dụng mọi đòn roi tra tấn dã man từ nhà tù Đất Đỏ đến khám lớn Sài Gòn, người thiếu nữ ấy vẫn kiên trung giữ vững khí tiết, không khai báo bất cứ thông tin nào về cơ sở cách mạng của ta.

Bất lực trước lòng kiên cường của chị, chính quyền thực dân Pháp đã mở phiên tòa quân sự và tuyên án tử hình. Lúc bấy giờ, bản án này đã gây chấn động và vấp phải sự phản đối gay gắt từ dư luận trong nước cũng như quốc tế, bởi khi đó Võ Thị Sáu chưa đủ 18 tuổi – độ tuổi không được phép thi hành án tử hình theo luật pháp.

3. Chuyến tàu đêm ra "địa ngục trần gian"

Lo sợ trước sức ép của dư luận pháp lý và phong trào đấu tranh của nhân dân Sài Gòn, thực dân Pháp không dám xử bắn chị ở đất liền. Rạng sáng ngày 21/1/1952, chúng lén lút đưa Võ Thị Sáu lên một chuyến tàu quân sự, đày ra Côn Đảo – nơi được mệnh danh là "địa ngục trần gian" – nhằm bí mật thi hành án.

Tại Sở Cò (Côn Đảo), dù biết cái chết đang cận kề, chị vẫn giữ thái độ ung dung, bình thản. Chị dành những đêm cuối cùng để hát cho những người bạn tù nghe những bài ca cách mạng hào hùng, truyền cho họ ngọn lửa hy vọng và niềm tin vào ngày chiến thắng.

4. Bông hoa lê ki ma hiên ngang trước pháp trường

Sáng ngày 23/1/1952, địch đưa Võ Thị Sáu ra pháp trường Hàng Dương. Trước giờ hành quyết, một viên cố đạo đến để làm lễ rửa tội, nhưng chị đã thẳng thắn khước từ:

"Tôi không có tội. Chỉ có kẻ sắp hành quyết tôi đây mới là kẻ có tội!"

Khi bọn đao phủ định dùng băng đen bịt mắt chị, chị gạt phắt ra và dõng dạc nói:

"Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng."

Chị hiên ngang đứng trước những họng súng đen ngòm, mắt nhìn thẳng vào quân thù và cất cao tiếng hát bài "Tiến quân ca". Tiếng hát trong trẻo, đanh thép của người con gái Đất Đỏ vang vọng giữa biển trời Côn Đảo. Khi khẩu lệnh nổ súng vang lên, chị ngừng hát và hô vang những lời cuối cùng: "Đả đảo thực dân Pháp! Việt Nam độc lập muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm!".

5. Huyền thoại sống mãi cùng non sông

Sự hy sinh lẫm liệt của Võ Thị Sáu đã làm ngay cả những tên lính lê dương bóp cò ngày hôm ấy cũng phải run sợ và ám ảnh. Chị ngã xuống khi mái tóc còn xanh, nhưng khí phách anh hùng của chị đã hóa thành bất tử. Hình ảnh người con gái kiên cường tựa như bông hoa lê ki ma (hoa quả trứng gà) nở rộ giữa mùa sương gió, trở thành biểu tượng vĩnh cửu cho tinh thần bất khuất của phụ nữ Việt Nam và tuổi trẻ Việt Nam trước mũi súng quân thù.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn