hoa lửa (11)
Con người dễ tha thứ cho người khác, nhưng lại rất khó tha thứ cho chính mình. Anh mang theo những sai lầm trong quá khứ như một gánh nặng. Dù đã qua, chúng vẫn hiện diện trong suy nghĩ của anh. Anh tự trách, tự dằn vặt, như thể đó là cách để sửa chữa. Nhưng rồi anh nhận ra, việc không tha thứ không làm quá khứ thay đổi, chỉ khiến hiện tại trở nên nặng nề hơn. Anh bắt đầu học cách chấp nhận sai lầm của mình. Không phủ nhận, không quên, nhưng không để chúng định nghĩa con người hiện tại. Và
Con người dễ tha thứ cho người khác, nhưng lại rất khó tha thứ cho chính mình.
Anh mang theo những sai lầm trong quá khứ như một gánh nặng. Dù đã qua, chúng vẫn hiện diện trong suy nghĩ của anh.
Anh tự trách, tự dằn vặt, như thể đó là cách để sửa chữa.
Nhưng rồi anh nhận ra, việc không tha thứ không làm quá khứ thay đổi, chỉ khiến hiện tại trở nên nặng nề hơn.
Anh bắt đầu học cách chấp nhận sai lầm của mình. Không phủ nhận, không quên, nhưng không để chúng định nghĩa con người hiện tại.
Và trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy nhẹ đi.



