Hoa lửa (111)
3 sẵn sàn còn mãi
Cũng với tinh thần ấy, 17 tuổi, bà Trần Thị Đương (khu Từ Liêm) đã giấu gia đình để lên đường. Khi đơn vị cho về phép chia tay, bà nhất quyết không về vì sợ cha sẽ giữ lại không cho đi nữa. Cuộc sống chiến trường là chuỗi ngày đối mặt với thiếu thốn. Bà Đương bồi hồi kể về những ngày bạt núi, mở đường: “Chúng tôi trèo lên những quả núi, có những tảng đá to như nửa cái ô tô con. Lúc đó mình bé tẻo tèo teo, nặng có 40 cân, thế mà cũng bẩy được đá xuống vực để làm kè cho xe vượt qua”.
Với khẩu hiệu “Sống bám cầu, bám đường, chết kiên cường dũng cảm”, giữa đại ngàn Trường Sơn, bom đạn cày sới, gian khổ, mất mát hy sinh, thiếu thốn đủ thứ nhưng thanh niên xung phong Hà Nội vẫn luôn lạc quan, không hề nao núng. Ngược lại, chính hoàn cảnh ấy đã trui rèn những cô cậu học sinh Hà thành vốn quen với sách đèn trở nên kiên cường, dũng cảm.
Sự khốc liệt không chỉ đến từ bom đạn mà còn từ lao động cực nhọc, thiếu thốn đủ bề, nhưng tinh thần của họ chưa bao giờ khuất phục trước bất kỳ thử thách nào. Với bà Đương, dù ăn uống chỉ có “gạo mục với muối vừng, muối lạc”, phải hái rau tàu bay, rau rừng nấu canh, nhưng tiếng hát chưa bao giờ dứt. Tối đến, rừng già lại rộn ràng văn nghệ.
Trong những câu chuyện của mỗi người, điều đọng lại sâu sắc nhất không phải là sự khốc liệt của bom đạn, mà là tinh thần lạc quan đến lạ kỳ. Chính sự hồn nhiên, trong sáng ấy đã kết nối những thanh niên xa lạ thành anh em một nhà, giúp họ vượt qua gian khó, bám trụ trên các tuyến đường chiến lược, bảo đảm mạch máu giao thông luôn thông suốt. Họ đùm bọc nhau qua hơn 60 năm, từ lán trại giữa rừng sâu đến khi trở về đời thường, tình cảm ấy vẫn đậm đà, không thay đổi.



