Mẹ Việt Nam Anh hùng

Hoa lửa (22)

Câu chuyện hoa lửa

Ninh Bình16/04/2026Nguyễn Công Thiệp (Thôn 21)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếng máy vắt sổ ro ro chạy liên tục trong xưởng may nhỏ của cô Út (66 tuổi). Đôi tay cô đẩy lướt mép vải qua lưỡi dao cắt nhỏ xíu, ba sợi chỉ đan chéo vào nhau tạo thành đường viền zích zắc hoàn hảo bọc lấy mép vải không cho tưa sợi. Tốc độ thao tác cực nhanh, nhịp nhàng và không bao giờ chệch nhịp. Tốc độ của chiếc máy khâu công nghiệp ấy dường như đang tái hiện lại nhịp độ bắn liên thanh khủng khiếp của khẩu đại liên M60 mà cô từng là xạ thủ kẹp nách bắn trả địch trong những trận càn.

Xạ thủ đại liên là hỏa lực mạnh, nhưng cũng là mục tiêu bị địch tập trung tiêu diệt đầu tiên. "Đạp máy vắt sổ ro ro nghe êm tai, đường chỉ đan vào nhau bọc mép vải cho khỏi rách. Chứ siết cò khẩu đại liên ngày xưa, đạn văng ra rào rào, nòng súng nóng đỏ rực rát cả tay," cô Út nhấp ngụm nước, chỉnh lại cuộn chỉ tơ. "Tiếng súng nổ đinh tai nhức óc, khói thuốc súng đặc quánh. Đường đạn vạch những vệt lửa zích zắc trong đêm đen y hệt đường chỉ vắt sổ này. Nhưng những vệt lửa ấy gặt đi sinh mạng con người trong chớp mắt."

Sau chiến tranh, cô Út gắn bó với nghề may vá. "Đường chỉ vắt sổ thời bình dùng để kết nối, bọc lót những mép vải tơi tạ để may thành chiếc áo đẹp đẽ. Tốc độ vắt sổ dẫu có nhanh, nhưng nó là nhịp điệu của sản xuất, của sự sống đơm hoa. Cô dùng tiếng máy may để át đi tiếng súng liên thanh vẫn còn dội về trong giấc mơ mỗi đêm."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn