Hoa lửa (232)
Ngọn Khói Bếp Trên Đồi Sim
Năm 1966, vùng quê Quảng Bình ngày nào cũng vang tiếng máy bay. Những quả bom liên tục dội xuống đường làng, bến phà và các tuyến vận chuyển ra tiền tuyến.
Đoàn Thị Nguyệt lúc ấy mới 17 tuổi, tham gia lực lượng dân quân địa phương. Ban ngày chị cùng mọi người đào hầm, tải đạn, ban đêm thay phiên canh gác và dẫn đường cho bộ đội hành quân.
Nơi đơn vị chị đóng quân là một quả đồi đầy sim tím mọc hoang. Trên đồi có vài căn hầm nhỏ được ngụy trang bằng lá cây.
Cuộc sống thiếu thốn đủ bề. Có những ngày cả đơn vị chỉ ăn khoai luộc với muối rang nhưng ai cũng động viên nhau cố gắng.
Một chiều cuối hè, một đơn vị bộ đội hành quân qua đồi sim sau nhiều ngày đi bộ trong rừng. Người nào cũng gầy gò, quần áo sẫm màu vì đất đỏ và khói súng.
Thấy các chiến sĩ quá mệt, chị Nguyệt cùng mấy người dân trong làng gom góp gạo, rau rừng rồi nấu một nồi cháo lớn ngay sau sườn đồi.
Điều nguy hiểm nhất là khói bếp có thể khiến máy bay phát hiện vị trí.
Vì vậy, mọi người phải đợi trời gần tối mới dám nhóm lửa bằng củi ướt để khói bay ít hơn.
Trong lúc nồi cháo còn đang sôi, tiếng còi báo động bất ngờ vang lên.
Máy bay xuất hiện rất nhanh.
Mọi người vội dập bếp, đưa bộ đội xuống hầm trú ẩn. Riêng chị Nguyệt chạy ngược lên đồi để kéo tấm bạt che phần khói còn bốc lên.
Bom bắt đầu nổ liên tiếp quanh triền đồi. Đất đá tung mù trời.
Sau trận bom, nhiều hố sâu xuất hiện ngay gần nơi nấu cháo. Nhưng kỳ lạ là bếp lửa vẫn chưa tắt hẳn.
Một chiến sĩ trẻ nhìn làn khói mỏng bay lên rồi nói nhỏ:
“Còn có khói bếp nghĩa là còn người đợi mình về.”
Câu nói ấy khiến chị Nguyệt nhớ mãi.
Nhiều năm sau chiến tranh, mỗi mùa sim nở tím trên những quả đồi cũ, chị lại nhớ về đêm bom năm ấy — nơi giữa khói lửa chiến tranh, con người vẫn cố giữ một bếp lửa ấm cho nhau.



