Bài viết

Hoa lửa (300)

Những ngày cuối đời của người lính già

Ninh Bình11/05/2026Nhóm tác giả (Thôn 7)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi tuổi cao sức yếu, Lê Đức Anh không còn xuất hiện nhiều trước công chúng. Nhưng trong căn nhà yên tĩnh, ông vẫn giữ thói quen theo dõi tin tức đất nước mỗi ngày. Dù sức khỏe giảm sút, ông luôn quan tâm đến quân đội, đến đời sống nhân dân và sự phát triển của Việt Nam.

Những người đến thăm thường thấy ông ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, ánh mắt trầm ngâm nhưng vẫn sắc sảo. Ông ít nói về bản thân mà thường hỏi chuyện lớp trẻ hôm nay học hành ra sao, đất nước đổi mới thế nào.

Có lần một cán bộ trẻ đến thăm và hỏi điều gì khiến ông tự hào nhất sau cả cuộc đời binh nghiệp. Ông suy nghĩ khá lâu rồi trả lời: “Điều quý nhất là mình đã sống không thẹn với đồng đội và nhân dân.”

Câu nói giản dị ấy phản ánh trọn vẹn con người ông. Suốt cuộc đời, từ chiến trường khốc liệt đến cương vị Chủ tịch nước, ông luôn đặt trách nhiệm lên trên lợi ích cá nhân. Ông không thích nhắc nhiều về chiến công của mình mà thường kể về sự hy sinh của đồng đội.

Những năm cuối đời, ông dành thời gian đọc sách và hồi tưởng về những chặng đường đã qua. Có lúc ông xúc động khi nhắc đến những người lính đã nằm lại chiến trường. Với ông, hòa bình hôm nay được đổi bằng quá nhiều máu và nước mắt.

Khi tin ông qua đời được công bố, nhiều người dân đã bày tỏ niềm tiếc thương sâu sắc. Trong ký ức của họ, Lê Đức Anh không chỉ là một vị Chủ tịch nước mà còn là biểu tượng của thế hệ lãnh đạo từng đi qua chiến tranh bằng ý chí kiên cường.

Tang lễ của ông diễn ra trang nghiêm. Nhiều cựu chiến binh tóc bạc đứng lặng hàng giờ để tiễn biệt người chỉ huy cũ. Có người mắt đỏ hoe khi nhắc lại những năm tháng chiến đấu bên ông.

Cuộc đời của Lê Đức Anh khép lại, nhưng những giá trị ông để lại vẫn còn nguyên ý nghĩa: lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và sự tận tụy với nhân dân. Ông ra đi như một người lính già hoàn thành nhiệm vụ, để lại phía sau sự kính trọng của nhiều thế hệ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn