Hoa lửa của mẹ
Ngày nhỏ, cô luôn nghĩ mẹ mình rất bình thường.
Không giỏi nói lời ngọt ngào.
Không biết kể chuyện hay.
Nhưng mỗi buổi sáng, bữa cơm nóng hổi luôn sẵn.
Mỗi đêm, vẫn là ánh đèn le lói khi cô học bài.
Một lần mất điện, cả nhà tối om.
Mẹ thắp một ngọn nến.
Ánh sáng nhỏ thôi, nhưng đủ để thấy rõ gương mặt mẹ –
đã có những nếp nhăn từ lúc nào.
Khi ấy cô mới hiểu,
mẹ chính là bông hoa lửa…
cháy cả đời để sưởi ấm cho gia đình.



