HOA LỬA CỦA ƯỚC MƠ MUỘN
Bà Năm cả đời buôn bán nhỏ, chưa từng đi học chữ. Đến tuổi bảy mươi, bà mới đăng ký lớp xóa mù ở xã. Tay run run, mắt mờ, bà học từng nét chữ.
Nhiều người cười bà “già rồi học làm gì”. Nhưng tối nào bà cũng thắp đèn, kiên trì tập viết. Ngọn lửa học tập nhỏ bé ấy không hề tắt.
Ngày đầu tiên bà tự viết được tên mình, nước mắt rơi trên trang giấy. Ước mơ muộn màng đã nở thành bông hoa lửa đẹp nhất đời bà.



