Thân nhân liệt sĩ, người có công

Hoa Lửa Không Tàn

Đắk Lắk08/07/2026Nguyễn Thạch An (Đoàn thanh niên xã Ea Kiết)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã biến ngôi làng nhỏ bên dòng sông thành một vùng đất đầy hố bom và khói bụi. Mỗi ngày, những đoàn thanh niên và người lính lại băng qua con đường ấy để tiếp tế cho chiến trường. Trong số họ có Hòa, một nữ thanh niên xung phong mới mười chín tuổi. Cô luôn mang theo bên mình một bông hoa vải màu đỏ do mẹ tự tay may trước lúc lên đường. Mẹ bảo, khi nhìn thấy bông hoa ấy, con sẽ nhớ rằng dù ở đâu cũng phải sống mạnh mẽ như ngọn lửa không bao giờ tắt.

Hòa cùng đồng đội ngày đêm san lấp hố bom, sửa đường và dẫn xe qua trọng điểm. Có những đêm bom rơi sáng rực cả bầu trời, đất đá phủ kín vai áo, nhưng khi tiếng nổ vừa ngớt, họ lại cầm cuốc, cầm xẻng tiếp tục công việc. Không ai nghĩ đến hiểm nguy, bởi phía trước còn biết bao người đang chờ từng chuyến hàng, từng viên đạn, từng túi gạo để tiếp tục chiến đấu.

Một lần làm nhiệm vụ, Hòa bị thương khi cứu một đồng đội mắc kẹt dưới hầm đất. Trước lúc được đưa đi cấp cứu, cô vẫn nắm chặt bông hoa vải đã nhuốm màu đất đỏ. Vết thương quá nặng khiến cô không thể qua khỏi. Đồng đội lặng lẽ đặt bông hoa ấy lên mộ cô bên sườn đồi, nơi mỗi mùa xuân đều phủ đầy những bông hoa dại đỏ thắm.

Năm tháng trôi qua, chiến tranh kết thúc, con đường năm xưa đã trở thành tuyến giao thông nhộn nhịp. Trên sườn đồi, một bia tưởng niệm được dựng lên để ghi nhớ những người đã hy sinh vì độc lập của Tổ quốc. Mỗi dịp tháng Bảy, học sinh, đoàn viên và người dân lại mang những bó hoa đến dâng trước bia đá. Trong câu chuyện của các cựu chiến binh, hình ảnh cô gái với bông hoa đỏ trên ngực áo vẫn luôn hiện lên như một biểu tượng của lòng dũng cảm và sự cống hiến.

Ngọn lửa của chiến tranh đã lùi vào quá khứ, nhưng ngọn lửa của lòng yêu nước, của tinh thần hy sinh và khát vọng hòa bình vẫn được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Nó hiện diện trong những trang sử, trong những công trình được dựng xây, trong những con người đang ngày đêm góp sức vì đất nước. Đó là ngọn lửa không bao giờ tàn, bởi được thắp lên từ trái tim của những người đã sống, chiến đấu và hiến dâng tất cả để Tổ quốc nở hoa trong những ngày hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Hoa Lửa Không Tàn | Câu chuyện thời hoa lửa