Bài viết

Hoa lửa quê hương Tiên Phước

Đà Nẵng21/12/2025Lê Thị Như Linh (12a4)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiên Phước những năm kháng chiến không chỉ có màu xanh của đồi quế, màu nâu của đất bazan mà còn rực lên những “hoa lửa” âm thầm cháy giữa lòng quê. Đó là những ngọn lửa của lòng yêu nước, của ý chí bất khuất, được thắp lên từ những con người bình dị.

Bà Năm sống bên triền đồi Trà My, mái nhà tranh nép mình dưới tán quế già. Ban ngày, bà lom khom cuốc đất, trồng khoai, hái quế như bao người dân khác. Nhưng khi đêm xuống, căn bếp nhỏ của bà lại sáng lên ánh lửa hồng. Dưới ánh lửa ấy, bà hong từng nắm gạo, sấy từng manh áo để gửi cho bộ đội trên núi. Ngọn lửa bếp nhà bà không chỉ để nấu ăn, mà còn là lửa của hậu phương, lửa của niềm tin son sắt. Ở đầu làng, cậu Tư – mới mười sáu tuổi – được giao nhiệm vụ liên lạc. Con đường mòn qua suối Đá Giăng, qua những rặng tre rì rào, in dấu chân cậu mỗi đêm. Có lần, bom đạn dội xuống, đất đá tung mù, ánh lửa bùng lên như những đóa hoa dữ dội giữa trời đêm. Tư nép mình sau tảng đá, tim đập thình thịch, nhưng bàn tay vẫn nắm chặt bọc thư. Cậu nghĩ đến mẹ, đến bà con trong làng, nghĩ đến Tiên Phước kiên cường phía sau lưng, rồi đứng dậy, tiếp tục băng qua lửa đạn. Trong cậu, một “hoa lửa” đã nở – hoa của lòng dũng cảm. Những đêm hành quân, bộ đội dừng chân bên bờ suối. Ánh lửa trại bập bùng soi rõ gương mặt sạm nắng, ánh mắt sáng ngời. Các anh kể chuyện quê, chuyện ngày mai hòa bình sẽ về trên từng mái nhà Tiên Phước. Lửa trại sưởi ấm đôi bàn tay lạnh, sưởi ấm cả niềm tin. Mỗi tia lửa vút lên, tan vào trời đêm, như mang theo lời hẹn ước về một ngày độc lập. Rồi có ngày, trận càn quét đi qua. Làng xóm tan hoang, nhưng trong đống tro tàn, những mầm xanh vẫn nhú lên. Bà Năm lại nhóm bếp. Tư lại lên đường. Lửa lại cháy. Những “hoa lửa” ấy không bao giờ tắt, bởi chúng được nuôi bằng tình yêu quê hương sâu nặng. Hôm nay, Tiên Phước yên bình. Đồi quế thơm ngát, suối trong veo, làng xóm rộn tiếng cười. Nhưng nếu lắng nghe thật kỹ, ta vẫn thấy âm ỉ đâu đó hơi ấm của những ngọn lửa xưa. Đó là “hoa lửa” của quá khứ anh hùng, tiếp tục soi đường cho con cháu, nhắc nhở mỗi người biết trân trọng hòa bình và giữ gìn quê hương Tiên Phước thân yêu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn