Anh hùng Lực lượng vũ trang

Hoa lửa trên bờ tre

Qua lời kể của người dân trong làng, Nguyễn Thị Chiên hiện lên là một nữ du kích kiên cường, dũng cảm nhưng vô cùng giản dị. Bà đã cùng đồng đội chiến đấu, bảo vệ quê hương giữa những năm tháng kháng chiến ác liệt, để lại trong lòng người dân hình ảnh một người phụ nữ mang trái tim nhân hậu và ý chí sắt son – một bông hoa lửa thầm lặng của đất nước.

Hưng Yên11/08/2026Xã Bằng Lang (Đoàn xã Bằng Lang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi sinh ra sau chiến tranh nhiều năm, nhưng tuổi thơ của tôi luôn gắn với một cái tên được người già trong làng nhắc đến bằng giọng rất khác. Họ không gọi bà là Anh hùng Nguyễn Thị Chiên. Họ gọi đơn giản là chị Chiên.

Bên bờ con sông nhỏ, nơi những rặng tre già nghiêng bóng xuống mặt nước, người ta kể rằng có một cô gái từng đi qua những năm tháng dữ dội nhất của quê hương mà vẫn giữ nguyên nụ cười hiền như buổi đầu.

Mùa đông năm ấy, khi giặc liên tục càn quét vùng đồng bằng Thái Bình, cả làng sống trong những ngày thấp thỏm. Đêm đến, không ai dám đốt đèn. Trẻ con khóc cũng phải dỗ bằng những lời thì thầm. Tiếng chó sủa xa xa cũng đủ khiến người lớn giật mình.

Trong những đêm ấy, Nguyễn Thị Chiên thường rời làng khi sương còn phủ kín bờ tre.

Bà không đi một mình.

Có khi là vài chị em du kích.

Có khi chỉ có một chiếc thuyền nan lặng lẽ rời bến.

Người làng bảo, Chiên gan lắm.

Nhưng bà chưa bao giờ nghĩ mình gan.

Bà chỉ nghĩ, nếu không có người đứng lên thì làng sẽ mãi sống trong sợ hãi.

Có một lần, đơn vị nhận được tin địch sẽ bất ngờ càn vào làng. Vũ khí còn ít, lực lượng mỏng. Nhiều người đề nghị rút lui.

Chiên lắc đầu.

“Rút thì dân biết chạy đi đâu?”

Đêm ấy, bà cùng đồng đội men theo những bờ ruộng ngập nước, bố trí từng tổ nhỏ. Không ai nói lớn. Chỉ có tiếng gió lùa qua lúa và tiếng chân người dẫm nhẹ trên bùn.

Khi địch tiến vào, chúng nghĩ trong làng chỉ còn người già và phụ nữ.

Chúng đã nhầm.

Từ những bụi tre, những bờ mương và những lũy đất thấp, lực lượng du kích bất ngờ xuất hiện. Trận đánh diễn ra nhanh hơn dự tính.

Người ta nhớ mãi hình ảnh cô gái nhỏ bé lao lên phía trước, bình tĩnh chỉ huy đồng đội giữa làn đạn.

Điều kỳ lạ là sau mỗi trận đánh, Chiên lại trở về như một người phụ nữ bình thường. Bà giúp dân gặt lúa, vá lại mái nhà bị cháy, bế con cho những người mẹ vừa mất chồng.

Có người hỏi:

“Chị không mệt sao?”

Bà cười:

“Mệt chứ. Nhưng nhìn lúa còn xanh là thấy khỏe.”

Tôi thích nhất câu chuyện bà cụ Tám kể.

Một chiều mưa, bà gặp Chiên ngồi bên bờ tre, tay cầm chiếc nón đã rách.

Bà cụ hỏi:

“Con đang nghĩ gì?”

Chiên nhìn dòng nước.

“Nếu sau này hòa bình, con muốn trẻ con trong làng được đi học.”

Bà cụ cười:

“Con nghĩ chuyện xa quá.”

Chiên lắc đầu:

“Không xa đâu. Mình đánh giặc cũng vì điều đó.”

Nhiều năm sau, khi được tuyên dương Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, Nguyễn Thị Chiên mới hai mươi hai tuổi và trở thành nữ anh hùng đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam. Nhưng những người trong làng không nhớ nhiều đến danh hiệu ấy. Họ nhớ cô gái từng chia nửa bát cơm cho đồng đội, từng thức trắng nhiều đêm để canh gác, từng lội ruộng băng đồng đưa tin giữa vòng vây địch.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Hoa lửa trên bờ tre | Câu chuyện thời hoa lửa