Bài viết

HOA LỬA TRÊN ĐỒI MA THIÊN LÃNH

An Giang10/08/2026Xã Hòa Lạc (Đoàn xã Hòa Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
HOA LỬA TRÊN ĐỒI MA THIÊN LÃNH

HOA LỬA TRÊN ĐỒI MA THIÊN LÃNH

Mỗi lần đứng trên bục giảng, nhìn những ánh mắt trong trẻo của thế hệ học trò hôm nay giữa một vùng quê Bảy Núi hòa bình, yên ả, lòng tôi lại trào dâng một niềm xúc cảm khó tả. Là một người giáo viên, một đoàn viên gắn liền với phong trào thanh niên của tỉnh nhà, tôi luôn tự hỏi: Làm thế nào để những trang lịch sử hào hùng của quê hương không chỉ là những dòng chữ khô khan trong sách giáo khoa, mà phải trở thành ngọn lửa âm vang trong tâm hồn các em? Hưởng ứng phong trào thi đua và đề án "Những câu chuyện thời hoa lửa" do Tỉnh Đoàn An Giang phát động, tôi đã tìm về đồi Ma Thiên Lãnh – nơi có một câu chuyện huyền thoại, một khúc tráng ca bất tử của những người con ưu tú miền Bắc đã hiến dâng trọn vẹn tuổi thanh xuân cho mảnh đất An Giang anh hùng.

Đồi Ma Thiên Lãnh, còn được gọi là Hộp 17, nằm lặng im trên núi Dài Lớn thuộc xã Lương Phi, huyện Tri Tôn. Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước ác liệt, nơi đây từng là căn cứ trú ẩn và hội họp kiên cường của Tiểu đoàn 5. Lòng hang đá lạnh lẽo ấy đã chứng kiến một sự kiện bi tráng vào tháng 9 năm 1970.

Trong một trận chiến đấu vô cùng gay go, máy bay VO10 của địch điên cuồng bắn phá, trút những trận mưa rốc-két xuống lòng núi. Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên, những khối đá khổng lồ đổ sụp xuống, bít kín lối ra vào duy nhất và giam lỏng 7 chiến sĩ của ta ở bên trong.

Nhận được tin dữ, đồng đội ở bên ngoài dốc toàn lực, tìm mọi cách để giải cứu. Nhưng nghiệt ngã thay, những khối đá đổ sụp quá kiên cố, hỏa lực của kẻ thù lại liên tục bắn phá dữ dội hòng ngăn chặn lực lượng cứu hộ. Trong tình thế ngặt nghèo, không thể mở lối vào, các đồng chí chỉ có thể tiếp tế từng ca cơm, từng ngụm nước qua những khe đá nhỏ hẹp, nuôi hy vọng duy trì sự sống cho những người anh em đang bị kẹt lại.

Bốn ngày đêm nghẹt thở trôi qua. Bốn ngày đêm ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh như sợi tóc. Đến ngày thứ tư, mọi nỗ lực cứu chữa gần như kiệt sức, tiếng động trong hang cũng không còn. Địch càng bắn phá dữ dội hơn, đơn vị đành ngậm ngùi chia tay các anh trong nước mắt để rút đi nơi khác bảo toàn lực lượng, tiếp tục cuộc chiến đấu. Bảy người con ưu tú của miền Bắc, tuổi đời mới mươi mốt, đôi mươi – cái tuổi đẹp nhất của một đời người – đã mãi mãi nằm lại trong lòng đá lạnh, hóa thân thành những đóa hoa lửa bất tử.

War qua đi, đất nước hòa bình, nhưng nỗi đau và sự tri ân thì chưa bao giờ nguôi ngoai. Để tưởng nhớ sự hy sinh oanh liệt ấy, năm 1997, tỉnh An Giang đã dựng bia tưởng niệm trên đồi Ma Thiên Lãnh, long trọng ghi nhận công lao to lớn của những người con miền Bắc đã ngã xuống cùng quân và dân vùng Bảy Núi. Đến ngày 19/3/2004, căn cứ cách mạng Ô Tà Sóc (bao gồm cả đồi Ma Thiên Lãnh) đã vinh dự được công nhận là Di tích Lịch sử cấp quốc gia. Và như một sự an ủi thiêng liêng, vào năm 2007, toàn bộ hài cốt của 7 chiến sĩ hy sinh năm ấy đã được cất bốc, đưa về cải táng tại quê hương, trở về trong vòng tay của đất mẹ thân yêu.

Là một giáo viên cấp 3, câu chuyện về đồi Ma Thiên Lãnh không chỉ là một tư liệu lịch sử quý giá để tôi lồng ghép vào các bài giảng giáo dục địa phương, mà còn là một bài học sâu sắc về lý tưởng sống của thanh niên. Những chiến sĩ năm xưa đã dâng hiến "thời hoa lửa" của mình để đổi lấy màu xanh hòa bình hôm nay. Vì vậy, thế hệ trẻ – đặc biệt là các em học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường – cần phải hiểu rõ cái giá của độc lập, từ đó không ngừng nỗ lực học tập, rèn luyện và cến hiến.

Hưởng ứng đề án "Những câu chuyện thời hoa lửa", tôi mong muốn câu chuyện về 7 liệt sĩ tại đồi Ma Thiên Lãnh sẽ được lan tỏa rộng rãi hơn nữa trên các trang thông tin, các diễn đàn và trong mỗi giờ sinh hoạt Đoàn. Đó sẽ là ngọn lửa thắp sáng lòng yêu nước, khơi dậy niềm tự hào dân tộc và trách nhiệm công dân trong lòng thế hệ trẻ An Giang hôm nay, để quá khứ hào hùng luôn đồng hành cùng tương lai tươi sáng của quê hương.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn