Bài viết

Hoa lửa trên dòng Bình Di

An Giang26/06/2026TRẦN ĐINH HOÀNG BẢO (XÃ ĐOÀN KHÁNH BÌNH)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những dòng sông chỉ mang phù sa bồi đắp cho ruộng đồng. Nhưng cũng có những dòng sông mang trong mình ký ức của một thời máu lửa. Dòng Bình Di chảy qua quê hương Khánh Bình của tôi là một dòng sông như thế. Mỗi ngày, con nước vẫn âm thầm xuôi chảy, mang theo hơi thở bình yên của vùng biên giới An Giang. Thế nhưng, ẩn sâu trong những con sóng hiền hòa ấy là những câu chuyện về một thời chiến tranh mà thế hệ hôm nay không bao giờ được phép lãng quên.

Tôi sinh ra khi đất nước đã hòa bình. Tuổi thơ của tôi gắn liền với những buổi chiều thả diều trên cánh đồng, những ngày theo bạn bè ra bờ sông bắt cá và những lần nghe ông bà kể chuyện xưa. Mỗi câu chuyện đều đưa tôi trở về một thời kỳ đặc biệt của quê hương – thời kỳ mà người dân Khánh Bình phải sống giữa ranh giới của sự sống và cái chết để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.

Những năm tháng ấy, chiến tranh không còn là khái niệm xa vời trên sách vở mà hiện hữu ngay trong cuộc sống thường ngày. Tiếng súng vọng về từ biên giới, những đêm tối không dám đốt đèn, những cuộc chia ly vội vã đã trở thành ký ức không thể nào quên đối với những người từng sống qua thời hoa lửa.

Ông tôi kể rằng, ngày ấy thanh niên trong xã ai cũng mang trong mình một khát vọng rất giản dị: được góp sức bảo vệ quê hương. Nhiều người vừa rời ghế nhà trường đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo trong tim hình ảnh mái nhà tranh, cánh đồng lúa và những người thân yêu ở lại phía sau.

Có những người trở về trong ngày chiến thắng. Nhưng cũng có những người mãi mãi nằm lại nơi biên giới. Họ gửi lại tuổi thanh xuân của mình cho đất nước. Những cái tên ấy có thể không xuất hiện trong sách báo, nhưng đối với người dân Khánh Bình, họ là những người anh hùng đã làm nên lịch sử bằng chính cuộc đời mình.

Trong cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam, quê hương tôi là một trong những địa phương trực tiếp chịu ảnh hưởng của chiến sự. Người dân không chỉ đối mặt với thiếu thốn mà còn phải sống trong sự hiểm nguy thường trực. Thế nhưng, không ai lùi bước. Những người mẹ vẫn tần tảo lao động để nuôi gia đình và động viên con em làm nhiệm vụ. Những người cha vừa sản xuất vừa tham gia bảo vệ xóm làng. Cả cộng đồng cùng chung một ý chí: quyết tâm giữ gìn quê hương.

Điều khiến tôi xúc động nhất không phải là những chiến công vang dội mà là những hy sinh thầm lặng. Đó là người mẹ chờ con suốt nhiều năm không trở lại. Đó là người vợ trẻ giữ mãi lá thư cuối cùng của chồng. Đó là những đứa trẻ lớn lên bằng ký ức về người cha mà mình chưa từng gặp mặt. Chính những hy sinh lặng thầm ấy đã góp phần làm nên chiến thắng.

Ngày hôm nay, đứng trên vùng đất Khánh Bình đang đổi mới từng ngày, tôi càng thấm thía giá trị của hòa bình. Những con đường rộng mở, những ngôi trường khang trang, những mùa lúa bội thu và cuộc sống ấm no của người dân đều được xây dựng từ nền móng của sự hy sinh năm ấy.

Là một người trẻ, tôi hiểu rằng trách nhiệm của mình không chỉ là biết ơn mà còn phải hành động. Chúng tôi cần học tập tốt hơn, sống trách nhiệm hơn, tích cực tham gia các hoạt động vì cộng đồng và góp sức xây dựng quê hương. Đó chính là cách để ngọn lửa yêu nước được tiếp tục thắp sáng trong thời đại mới.

Thời gian có thể làm mờ dấu chân của chiến tranh trên những cánh đồng quê hương, nhưng không thể làm phai nhạt những giá trị mà cha ông đã để lại. Mỗi câu chuyện lịch sử, mỗi tấm gương hy sinh đều là bài học quý giá cho thế hệ trẻ hôm nay.

Dòng Bình Di vẫn lặng lẽ chảy như đã chảy suốt bao năm qua. Con sông ấy từng chứng kiến những ngày tháng khói lửa và hôm nay đang chứng kiến sự đổi thay của quê hương. Nó giống như một nhân chứng sống của lịch sử, nhắc nhở mỗi người con Khánh Bình rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương của thế hệ đi trước.

Tôi tự hào được sinh ra trên mảnh đất biên cương anh hùng ấy. Tự hào về những con người đã sống và chiến đấu vì Tổ quốc. Và tôi tin rằng, ngọn lửa của lòng yêu nước được thắp lên từ những năm tháng hoa lửa sẽ mãi cháy sáng trong trái tim tuổi trẻ Khánh Bình, để chúng tôi tiếp tục viết nên những câu chuyện đẹp của quê hương trong thời đại mới.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn