Cựu chiến binh

HOA LỬA TRÊN NHỮNG CON ĐƯỜNG KHÔNG TÊN

HOA LỬA TRÊN NHỮNG CON ĐƯỜNG KHÔNG TÊN

Lào Cai21/12/2025Hoàng Minh Nghĩa (Đoàn xã Khánh Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

HOA LỬA TRÊN NHỮNG CON ĐƯỜNG KHÔNG TÊN

Câu chuyện người lính vận tải Hoàng Văn Yên

Ông Hoàng Văn Yên, sinh ngày 5 tháng 1 năm 1950, tại thôn Lảng 1, xã Khánh Yên – một miền quê còn nghèo nhưng giàu nghĩa tình. Tuổi thơ của ông lớn lên giữa những năm đất nước chia cắt, tiếng bom thay cho tiếng trống trường, những bữa cơm đạm bạc chan đầy câu chuyện thời sự và lòng yêu nước được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Khi vừa bước sang tuổi đôi mươi, ngày 13 tháng 3 năm 1971, ông rời quê hương, chính thức nhập ngũ, biên chế vào đơn vị B2 – C7 – D102 – E32 – F471, đảm nhiệm nhiệm vụ vận tải quân sự. Đó là một nhiệm vụ thầm lặng, nhưng sống còn. Bởi ở bất cứ chiến trường nào, nơi nào có bộ đội chiến đấu, nơi đó phải có lương thực, đạn dược, thuốc men – và những người lính vận tải chính là những người đưa sự sống đến tuyến đầu.

Cuộc đời quân ngũ của ông là những chặng đường dài không ghi tên trên bản đồ. Đường vận tải xuyên Tây Nguyên đầy núi cao, rừng rậm, mưa dầm, vắt bám, sốt rét rình rập. Ban ngày tránh máy bay, ban đêm lặng lẽ hành quân. Có những chuyến đi kéo dài hàng tuần, bánh xe lăn trên đất đá lởm chởm, vai gánh nặng trĩu nhưng không ai dám chậm bước, bởi mỗi chuyến hàng đến muộn có thể đổi bằng máu của đồng đội nơi tiền tuyến.

Rồi mùa xuân lịch sử 1975 đến. Ông cùng đơn vị tham gia phục vụ Chiến dịch Hồ Chí Minh, chiến dịch cuối cùng và quyết định vận mệnh dân tộc. Những đoàn xe vận tải nối đuôi nhau tiến về phía Nam, ngày đêm không nghỉ. Giữa tiếng pháo dội vang và niềm tin cháy bỏng, ông hiểu rằng mình đang góp một phần nhỏ bé nhưng cần thiết vào khoảnh khắc vĩ đại – ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, non sông liền một dải.

Hòa bình chưa được bao lâu, ông lại tiếp tục lên đường làm nhiệm vụ quốc tế cao cả trong cuộc chiến tranh chống tập đoàn diệt chủng Pôn Pốt. Đây là quãng thời gian in đậm nhất trong ký ức của ông – khốc liệt, dai dẳng và đầy hy sinh. Kẻ thù tàn bạo, địa hình xa lạ, hậu cần khó khăn gấp bội.

Trong những năm tháng ấy, toàn quân mang chung một khẩu hiệu, một quyết tâm sắt đá: “Pôn Pốt tới đâu, quân ta đánh tới đó.”

Với tinh thần ấy, ông Hoàng Văn Yên cùng đồng đội bám sát đội hình chiến đấu, vận chuyển hàng hóa theo từng bước tiến của quân chủ lực. Có những thời điểm, đơn vị ông tiến sâu đến sát biên giới Thái Lan, cách biên giới khoảng 15km. Đó là những ngày mà ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh đến lạ thường. Phục kích, mìn gài, đạn lạc – hiểm nguy luôn rình rập trên từng cung đường.

Nhưng đoàn xe vẫn lăn bánh. Người lính vận tải vẫn đi. Bởi phía trước là đồng đội đang chiến đấu, là nhân dân Campuchia đang chờ được giải phóng khỏi thảm họa diệt chủng.

Sau đó, ông tiếp tục tham gia chiến tranh bảo vệ biên giới năm 1979, khép lại gần một thập kỷ gắn bó liên tục với chiến tranh, súng đạn và những cuộc hành quân không ngơi nghỉ. Khi trở về, trên người ông không phải lúc nào cũng mang huân chương rực rỡ, nhưng trong ký ức và cuộc đời ông là cả một bản trường ca về lòng kiên trung và sự hy sinh thầm lặng.

Giờ đây, khi mái tóc đã bạc theo năm tháng, nhắc lại những ngày xưa, giọng ông trầm xuống nhưng ánh mắt vẫn sáng. Không tự hào ồn ào, không kể công, ông chỉ coi đó là bổn phận của một người con đối với Tổ quốc.

Gửi tới thế hệ trẻ hôm nay, ông nhắn nhủ bằng những lời giản dị mà sâu xa, được chắt lọc từ cả một đời người:
“Hãy sống thật, học thật và yêu thật.
Sống trung thực để làm người tử tế.
Học hành nghiêm túc để trở thành người có ích.
Và yêu thương chân thành gia đình, quê hương, đất nước – nơi đã được đánh đổi bằng biết bao máu xương.”

Câu chuyện của ông Hoàng Văn Yên là một bông hoa lửa âm thầm nở trên những con đường vận tải năm xưa. Không phô trương, không rực rỡ, nhưng chính những bông hoa lửa ấy đã góp phần thắp sáng con đường hòa bình mà hôm nay các thế hệ được đi tiếp – trong tự do, độc lập và niềm biết ơn sâu sắc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn