HOA LỬA TRONG BOM ĐẠN VÀ KHÚC TRÁNG CA QUÊN MÌNH CỦA NGUYỄN BÁ NGỌC
Mỗi khi nhắc đến hai từ "hoa lửa", chúng ta thường hình dung về những người lính cầm súng ra mặt trận, về những cô gái mở đường thanh niên xung phong tuổi mười chín, đôi mươi. Thế nhưng, trong những năm tháng chống Mỹ cứu nước, có một thời hoa lửa diễn ra ngay tại những xóm làng hậu phương bình dị. Ở nơi đó, có những người anh hùng tuổi đời còn rất nhỏ, không ra trận trực tiếp đối đầu với xe tăng, đại bác, nhưng đã dệt nên những huyền thoại bất tử bằng chính trái tim vàng ngọc của mình. Người thiếu niên dũng cảm Nguyễn Bá Ngọc chính là một đóa hoa rực rỡ như thế, người đã lấy thân mình che chở cho các em nhỏ giữa trận mưa bom
Nguyễn Bá Ngọc sinh ra và lớn lên tại xã Quảng Trung, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa – một vùng quê giàu truyền thống cách mạng nằm bên dòng sông Mã anh hùng. Vào những năm 1964 - 1965, đế quốc Mỹ điên cuồng mở rộng chiến tranh phá hoại miền Bắc bằng không quân. Thanh Hóa trở thành một trong những tọa độ lửa hứng chịu hàng ngàn tấn bom đạn cày xới mỗi ngày. Lúc bấy giờ, Nguyễn Bá Ngọc đang là học sinh lớp 4B và là một Đội viên gương mẫu của Đội Thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh. Dù tuổi còn nhỏ, cậu đã cùng các bạn tham gia đào hầm hào, giúp đỡ các gia đình neo đơn và sẵn sàng tinh thần cứu sập sau mỗi trận oanh tạc của máy bay địch.
Thời hoa lửa của Nguyễn Bá Ngọc không gắn liền với khói súng chiến trường, mà gắn liền với một ngày định mệnh đầy đau thương nhưng vô cùng oanh liệt: ngày 4 tháng 4 năm 1965. Hôm ấy, bầu trời Quảng Trung bỗng chốc bị xé toạc bởi tiếng gầm rú của máy bay phản lực Mỹ. Bom đạn trút xuống xối xả, khói lửa mịt mù cả một vùng quê yên ả. Khi tiếng còi báo động vang lên, Nguyễn Bá Ngọc đã nhanh chóng trú ẩn an toàn trong hầm của gia đình mình.
Thế nhưng, giữa tiếng bom nổ đạn xé, Ngọc bỗng nghe thấy tiếng khóc thét xé lòng của các em nhỏ bên nhà hàng xóm – gia đình chú Khương. Không một chút chần chừ, không một giây phút đắn đo cho sự an nguy của bản thân, Ngọc nhào ra khỏi hầm cứu tán an toàn, băng qua làn bom đạn mù trời để sang nhà chú Khương. Đến nơi, Ngọc thấy chú Khương đã bị thương nặng, người em nhỏ là Khương đang khóc khóc bên xác mẹ, còn hai em nhỏ khác là toanh và Đơ đang ngơ ngác dưới gầm giường khi ngôi nhà sắp sập.
Bằng sự dũng cảm và nhanh nhẹn phi thường, Ngọc đã bế em Oanh, dắt em Đơ xuống hầm cứu nạn. Khi nghe thấy tiếng khóc của em Khương ngoài sân, Ngọc tiếp tục bò lên, dùng chính thân hình nhỏ bé của mình làm lá chắn, đè lên người để che chở cho em. Đúng lúc đó, một mảnh bom phạt ngang qua, găm sâu vào lưng Ngọc. Dù bị vết thương vô cùng nặng, máu chảy đầm đìa, người thiếu niên ấy vẫn không một lời kêu ca, cố gắng gượng đau chịu đựng cho đến khi trận bom kết thúc để các em không bị hoảng sợ.
Khi dân làng và bộ đội đến ứng cứu, các em nhỏ đều được an toàn, nhưng Nguyễn Bá Ngọc đã kiệt sức. Cậu được đưa đi cấp cứu tại bệnh viện sơ tán. Do vết thương quá hiểm nghèo và mất máu quá nhiều, người học trò dũng cảm ấy đã trút hơi thở cuối cùng vào rạng sáng ngày 5 tháng 4 năm 1965 khi vừa tròn 13 tuổi.
Nguyễn Bá Ngọc ra đi khi tuổi đời còn quá xanh, trang sách học trò còn dang dở, chiếc khăn quàng đỏ vẫn còn tươi sắc trên vai. Nhưng hành động quên mình cứu người của cậu đã hóa thành bất tử. Cậu ngã xuống không phải để giành lấy danh hiệu anh hùng, mà ngã xuống vì tình yêu thương đồng loại, vì bản năng bảo vệ những người yếu thế hơn mình. Sự hy sinh của Nguyễn Bá Ngọc đã dấy lên phong trào thi đua "Học tập và làm theo anh hùng Nguyễn Bá Ngọc" sâu rộng trong thế hệ thiếu niên, nhi đồng toàn quốc suốt những năm tháng chiến tranh.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, những hố bom năm xưa trên đất Quảng Xương giờ đã xanh mướt bóng ngô khoai, mái trường cũ nay đã rộn rã tiếng cười của những thế hệ học sinh mới. Câu chuyện về thời hoa lửa của anh hùng Nguyễn Bá Ngọc vẫn mãi là một bài học đạo đức sáng ngời, một nốt nhạc trầm hùng trong bản trường ca giữ nước của dân tộc. Hình ảnh người đội viên quên mình cứu em nhỏ nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay rằng: Anh hùng không phải là những điều gì quá xa xôi, anh hùng nằm ngay trong sự lựa chọn sống có trách nhiệm, biết yêu thương và sẻ chia. Tiếp bước ngọn lửa của anh, chúng em nguyện ra sức học tập, rèn luyện để trở thành những con người có ích, cùng chung tay xây dựng đất nước Việt Nam hòa bình, giàu đẹp và đầy lòng nhân ái.


