Bài viết

HOA LỬA TRONG TRÁI TIM NGƯỜI TRẺ: KÝ ỨC VÀ SỰ TIẾP NỐI

Thái Nguyên21/04/2026Lương Thị Kiều Trinh (NNA A K47 - trường Ngoại ngữ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

HOA LỬA TRONG TRÁI TIM NGƯỜI TRẺ: KÝ ỨC VÀ SỰ TIẾP NỐI

Giữa nhịp sống hối hả của một sinh viên Khóa 47 dưới mái trường Ngoại ngữ – Đại học Thái Nguyên, có những lúc tôi chợt lặng mình khi lật lại những trang sử vàng của dân tộc. Lịch sử với tôi không còn là những con số khô khan trên giáo trình, mà hiện hữu sống động qua lời kể của bác Lương Đình Bắc – một người cựu chiến binh năm xưa đã dành cả tuổi thanh xuân trên những cung đường rực lửa. Trong căn phòng nhỏ tĩnh lặng, giọng nói trầm ấm của bác đưa tôi trở về những năm tháng "đêm ngủ rừng, ngày bạt núi", nơi mà tiếng bom gào rú không bao giờ át được tiếng hát yêu đời của những chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi. Bác Bắc kể cho tôi nghe về những đêm trắng phá bom thông đường cho xe ra tiền tuyến, về những cơn sốt rét rừng hốc hác nhưng ánh mắt vẫn rực cháy lý tưởng độc lập, tự do. Ngồi đối diện với bác, tôi nhìn thấy một sự đối lập diệu kỳ: một bên là đôi bàn tay đã chai sần vì súng đạn, vì cuốc xẻng mở đường và những vết sẹo của thời gian; một bên là bàn tay của tôi – thế hệ chỉ quen với bút mực, sách vở và bàn phím máy tính. Thế nhưng, giữa hai thế hệ ấy lại có một sợi dây liên kết vô hình nhưng vô cùng mạnh mẽ, đó chính là khát khao được cống hiến sức trẻ cho mảnh đất quê hương.

Tôi tự hỏi, điều gì đã khiến những người như bác Bắc có thể lạc quan và kiên cường đến thế giữa mưa bom bão đạn? Câu trả lời nằm ở hai chữ "lý tưởng". Nếu ngày xưa, thế hệ của bác dùng xương máu và lòng quả cảm để giữ vững chủ quyền dân tộc, thì ngày nay, những người trẻ như chúng tôi đang dùng tri thức và ngôn ngữ làm "vũ khí" để đưa hình ảnh Việt Nam vươn xa, hội nhập với thế giới. Tôi nhận ra rằng, sự sáng tạo của người trẻ thời đại công nghệ số không chỉ nằm ở những phát minh mới mẻ, mà còn là cách chúng tôi biết trân trọng, gìn giữ và kể lại câu chuyện của cha anh bằng một ngôn ngữ mới – ngôn ngữ của lòng biết ơn và niềm tự hào dân tộc sâu sắc. Hình ảnh những đóa hoa rừng vẫn nở rộ bên vách đá bom cày mà bác kể cứ ám ảnh tâm trí tôi, như một minh chứng sống động rằng cái đẹp và hy vọng luôn nảy sinh ngay từ trong gian khổ tột cùng.

Khép lại buổi trò chuyện đầy xúc động, tôi mang theo mình một hành trang mới, không chỉ là những kiến thức chuyên môn mà là ngọn lửa rực sáng từ "thời hoa lửa" năm xưa truyền lại. Chúng tôi, những sinh viên K47, nguyện sẽ viết tiếp những trang sử ấy bằng sự nỗ lực không ngừng trong học tập, sống một cuộc đời trách nhiệm và đầy khát vọng. Bởi lẽ, mỗi bước chân chúng tôi đi trên con đường bình yên hôm nay đều thấm đượm mồ hôi và cả máu xương của những anh hùng đã ngã xuống, cũng như sự hy sinh thầm lặng của những nhân chứng lịch sử như bác Lương Đình Bắc. Những câu chuyện ấy sẽ mãi là kim chỉ nam, nhắc nhở chúng tôi rằng: phải sống sao cho xứng đáng với quá khứ hào hùng để cùng nhau xây dựng một tương lai rạng rỡ hơn cho Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn