Cựu Thanh niên xung phong

Hoa Sim Bên Dòng Thạch Hãn

Một câu chuyện được kể lại bởi cựu thanh niên xung phong từng làm nhiệm vụ tại chiến trường Quảng Trị mùa hè đỏ lửa năm 1972. Giữa bom đạn ác liệt bên dòng Sông Thạch Hãn, những cô gái tuổi đôi mươi vẫn kiên cường giữ tuyến đường tiếp tế và mang trong tim niềm tin về ngày hòa bình.

Đắk Lắk20/05/2026Trịnh Thị Lương (Trường Cao đẳng Văn hoá Nghệ thuât Đắk Lắk)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Hoa Sim Bên Dòng Thạch Hãn

Mùa hè năm 1972, chiến trường Quảng Trị đỏ rực lửa đạn. Từng đoàn xe vận tải nối nhau vào mặt trận, còn các đội thanh niên xung phong ngày đêm bám đường, san hố bom, tải thương và dẫn đường cho bộ đội vượt qua vùng trọng điểm.

Bà Trần Thị Thu khi ấy mới hai mươi mốt tuổi, thuộc một đơn vị thanh niên xung phong làm nhiệm vụ gần bờ nam sông Thạch Hãn. Đêm nào các chị cũng men theo bờ sông vận chuyển lương thực, thuốc men và cáng thương binh về tuyến sau.

Bom pháo dội xuống gần như không ngớt.

Có hôm vừa lấp xong hố bom thì pháo lại nổ tiếp ngay phía trước. Đất đá tung lên phủ kín tóc tai và quần áo. Nhưng không ai được phép dừng lại, vì phía bên kia sông vẫn còn nhiều đơn vị đang chờ tiếp tế.

Điều bà Thu nhớ nhất là đêm cuối tháng Bảy năm ấy.

Mưa lớn, nước sông Thạch Hãn dâng cao và chảy xiết. Đơn vị nhận lệnh đưa thương binh vượt sông trước khi trời sáng. Những chiếc thuyền nhỏ chòng chành trong bóng tối, chỉ nhìn nhau qua ánh đèn pin được che bằng mảnh vải đen.

Khi chuyến đò thứ hai ra giữa dòng, pháo sáng bất ngờ bùng lên trên trời.

Tiếng pháo lập tức dội xuống mặt sông.

Mọi người vội ép sát vào mạn thuyền. Nước tung trắng xóa quanh thân đò. Một chiến sĩ bị thương nặng nắm chặt tay bà Thu, run giọng hỏi:

“Liệu mình có qua được không chị?”

Bà chỉ kịp đáp:

“Còn chị em ở đây thì nhất định em sẽ qua được.”

Chiếc thuyền cuối cùng cập bờ khi trời gần sáng. Ai nấy đều kiệt sức, quần áo ướt sũng và phủ đầy bùn đất. Nhưng tất cả thương binh đều được đưa sang an toàn.

Sáng hôm đó, bên bờ sông mọc đầy hoa sim tím sau cơn mưa đêm.

Một đồng đội của bà Thu đã hái một nhành sim cắm trước cửa hầm rồi cười:

“Sau này hòa bình, chắc mình sẽ quay lại đây ngắm hoa mà không còn nghe tiếng bom nữa.”

Nhiều người trong số họ đã không trở về.

Sau ngày đất nước thống nhất, bà Trần Thị Thu nhiều lần trở lại Quảng Trị, đứng lặng bên dòng Thạch Hãn. Dòng sông hôm nay yên bình, nước chảy hiền hòa dưới những nhịp cầu mới.

Nhưng mỗi lần nhìn màu tím hoa sim ven bờ, bà vẫn nhớ đến những đêm chèo đò giữa lửa đạn, nhớ tiếng gọi nhau trong bóng tối và tuổi trẻ của những cô gái thanh niên xung phong

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn