HOÀ TIẾN TRUYỀN LỬA CHO THẾ HỆ MỚI
Chiều Hoà Tiến lặng như neo lại giữa những rặng tre. Mặt trời buông chậm xuống cánh đồng phía đông, rắc lên những thửa lúa chín màu vàng óng như tơ. Con đường đất nhỏ dẫn vào khu di tích đồn Lệ Sơn hôm nay đông hơn mọi ngày. Những chiếc khăn quàng đỏ, những chiếc áo xanh thanh niên, từng nhóm từng nhóm nối nhau thành hàng ngay ngắn. Các em đoàn viên thanh niên đến để nghe chuyện. Chuyện của một thời mà lớp trẻ bây giờ chỉ được đọc trong sách, xem trong phim, hay nghe vọng lại từ tiếng
“Hoà Tiến – nơi đồng lúa vàng reo trước gió,
Nắng sớm nghiêng vàng trên bãi bờ xa.
Giữa bình yên, vọng về câu chuyện cũ,
Gọi tên Hoà Tiến – rực lửa một thời hoa.”
Chiều Hoà Tiến lặng như neo lại giữa những rặng tre. Mặt trời buông chậm xuống cánh đồng phía đông, rắc lên những thửa lúa chín màu vàng óng như tơ. Con đường đất nhỏ dẫn vào khu di tích đồn Lệ Sơn hôm nay đông hơn mọi ngày. Những chiếc khăn quàng đỏ, những chiếc áo xanh thanh niên, từng nhóm từng nhóm nối nhau thành hàng ngay ngắn.
Các em đoàn viên thanh niên đến để nghe chuyện. Chuyện của một thời mà lớp trẻ bây giờ chỉ được đọc trong sách, xem trong phim, hay nghe vọng lại từ tiếng trống lễ kỷ niệm. Nhưng chiều nay – câu chuyện ấy được kể bằng giọng của người đã sống trong nó.
Ông Huỳnh Năm, mái tóc bạc phơ, dáng người hơi gầy nhưng đôi mắt sáng rực, bước chậm rãi đến trước đàn cháu. Trên ngực ông, tấm huy hiệu cũ lấp lánh dưới ánh hoàng hôn. Ông từng là chiến sĩ của Tiểu đoàn 59, một trong những đơn vị trực tiếp tham gia hai trận đánh trong đêm lịch sử tại đồn Lệ Sơn – Hoà Tiến. Gió chiều thổi nhẹ. Cả khoảng sân rộng trước tường thành cũ bỗng trở nên trang nghiêm. Khi ông bắt đầu cất tiếng, không gian như dừng lại. Các em đoàn viên thanh niên đến để nghe chuyện. Chuyện của một thời mà lớp trẻ bây giờ chỉ được đọc trong sách, xem trong phim, hay nghe vọng lại từ tiếng trống lễ kỷ niệm. Nhưng chiều nay – câu chuyện ấy được kể bằng giọng của người đã sống trong nó.
GIỌNG NGƯỜI LÍNH GIỮA CHIỀU HOÀ TIẾN
“Các cháu à…” – giọng ông Huỳnh Năm trầm, chậm, nhưng từng chữ như cắm xuống đất. – “Nơi các cháu đang ngồi đây… bốn mươi mấy năm trước là khói, là lửa, là tiếng đạn bắn chan chát giữa đêm tối. Tụi bác khi ấy… còn trẻ lắm. Mười tám, đôi mươi thôi.”
Ông đưa tay chỉ ra phía đồng lúa, nơi gió đang lùa thành từng lớp sóng.
“Đêm đó… tụi bác men theo cánh đồng bên kia. Chính ở đó, nơi có những gốc rạ cháy dở và mặt đất còn mùi thuốc nổ… tụi bác bắt đầu tiếp cận đồn.”
“Đồn Lệ Sơn kiên cố, địch phòng ngự cẩn mật. Nhưng Tiểu đoàn 59 vẫn phải tiến lên. Khi pháo sáng bắn lên, chiếu trắng cả cánh đồng, tiếng súng vang giòn, khói thuốc sặc mũi… Tiểu đoàn chia nhiều mũi, áp sát từng lô cốt, từng căn nhà. Người ngã xuống, người bị thương vẫn chiến đấu. Cuối cùng, cờ giải phóng được cắm lên nóc đồn, nhưng sân đồn đỏ lên bởi máu và đất.”
Ông nói giọng nghẹn: “Đêm ấy, nhiều đồng đội không còn trở về, nhưng họ là anh hùng vô danh, đã lấy tuổi đôi mươi đổi lấy bình yên cho làng quê.”
NHỮNG ĐÔI MẮT TRẺ – VÀ LỜI NHẮC NHỞ TỪ QUÁ KHỨ
Buổi chiều chuyển sang tối. Từng bóng đèn vàng trên sân bật sáng. Những gương mặt học sinh như được nhuộm vào màu của hoài niệm. Ông Năm nhìn từng khuôn mặt tuổi mười sáu, mười bảy – lứa tuổi mà ông khi xưa đã khoác ba lô lên đường.
“Các cháu sống trong thời bình. Không nghe tiếng đạn. Không thấy đồng đội ngã bên cạnh. Nhưng điều đó không có nghĩa là các cháu được phép quên.”
Ông nói chậm, rõ, từng chữ một.
“Biết ơn – không phải chỉ để nói. Biết ơn – là phải sống xứng đáng.
Là học hành cho tốt.
Là rèn luyện để có ích cho quê hương.
Là sống tử tế, ngay thẳng.
Là dám mơ ước và dám cống hiến.”
Ông đưa tay đặt lên bức tường đá sần sùi, nơi từng lưu dấu những vết đạn năm xưa.
“Thời hoa lửa đã qua. Nhưng trách nhiệm của các cháu… thì đang bắt đầu.”
Cả sân im phăng phắc. Chỉ có tiếng gió và tiếng lòng của những người trẻ đang được đánh thức.
NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT
Khi buổi kể chuyện kết thúc, nhiều đoàn viên nán lại thật lâu. Họ chạm tay lên bức tường cũ, lên từng vết lõm, vết sứt. Họ nhìn ra cánh đồng Hoà Tiến đang tối dần, nơi những người lính năm nào đã âm thầm tiến lên trong đêm. Thời chiến đã lùi xa. Nhưng ngọn lửa của những người chiến sĩ Tiểu đoàn 59, của những đêm khói lửa ở đồn Lệ Sơn – vẫn còn trong từng tấc đất, từng cơn gió, và trong giọng kể đầy hào khí của ông Huỳnh Năm.Và chiều hôm ấy, qua lời ông, ngọn lửa ấy lại được truyền sang một thế hệ mới. Một thế hệ đang sống trong hòa bình – nhưng mang trong tim nhịp đập của những người đi trước.
THÔNG ĐIỆP GỬI ĐẾN ĐOÀN VIÊN – NGỌN LỬA PHẢI ĐƯỢC TRUYỀN TIẾP
Ông Năm nói chậm rãi:
“Thời hoa lửa đã trao lại cho các cháu phần việc quan trọng nhất: xây dựng và bảo vệ Tổ quốc trong hòa bình. Hãy dựng xây bằng trí tuệ, bằng trách nhiệm, bằng những lựa chọn đúng đắn mỗi ngày.”
Ông dừng lại, như để lời nói tự thấm vào từng trái tim trẻ.
“Các cháu không cần làm điều lớn lao ngay lập tức.
Chỉ cần bắt đầu từ những điều nhỏ: một lời chào lễ phép, một việc tốt không tên, một quyết tâm vượt qua khó khăn, một ước mơ không bỏ dở.”
Buổi kể chuyện kết thúc. Nhưng không ai đứng dậy ngay.
Gió đêm Hoà Tiến thổi qua cánh đồng, như mang theo tiếng bước chân của những người đã ngã xuống. Các đoàn viên chạm tay lên bức tường đá xưa – lạnh nhưng đầy sức sống. Trong lòng họ, mỗi người đều đang mang theo một ngọn lửa mới.
Một ngọn lửa được truyền từ tiếng kể của ông Huỳnh Năm – người lính của thời hoa lửa. Một ngọn lửa được thắp lên để soi đường cho thế hệ hôm nay và mai sau.Thời chiến đã lùi xa. Nhưng lòng biết ơn và trách nhiệm – không bao giờ cũ.


