HOA TRÊN BÃI "QUẢ ĐẤT" ĐỒNG LỘC
Câu chuyện đầy nghị lực về người cô gái TNXP dùng chiếc cuốc bàn tay bới đất, chạy đua với thời gian để tháo ngòi nổ một quả bom nổ chậm nằm chắn ngang con đường thông xe ra tiền tuyến.
Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) được mệnh danh là "tọa độ chết", nơi mỗi mét vuông đất phải hứng chịu hàng chục quả bom cày xới. Bà Lê Thị Thảo ngày ấy là một cô gái nhỏ nhắn nhưng lại mang biệt danh "Thảo liều" bởi bà chuyên đảm nhận công việc nguy hiểm nhất: Cắm tiêu đánh dấu và trực tiếp phá bom nổ chậm sau mỗi trận oanh tạc.
Bà Thảo bồi hồi nhớ lại, bom nổ chậm thời đó có nhiều loại tinh khôn, có loại nổ theo giờ, có loại cảm biến âm thanh. Chỉ cần một bước chân mạnh hay tiếng va chạm của sắt thép, quả bom sẽ kích nổ ngay lập tức.
Chiều ngày 24/7/1968, sau một trận rải thảm bom của máy bay phản lực Mỹ, một quả bom tấn nặng 500 bảng nằm cắm lút đầu xuống lòng đường độc đạo sát mép đồi. Kim đồng hồ thời gian của quả bom đang kêu "tích tắc" nghẹt thở. Một đoàn xe chở tên lửa phòng không đang nằm chờ ở rặng tre phía Bắc, nếu không phá quả bom này trước khi trời tối, đoàn xe sẽ làm mồi cho máy bay oanh tạc đêm.
Bà Thảo xung phong ôm chiếc búa và thanh tre mỏng lao ra trận địa một mình. Quả bom nằm sâu dưới hố đất nóng hổi sặc mùi lưu huỳnh. Bà quỳ rạp xuống bùn, dùng đôi bàn tay trần cẩn thận bới từng vốc đất bao quanh phần đuôi quả bom để tìm ngòi nổ.
Mồ hôi nhỏ ròng ròng làm nhòe mắt, tiếng máy bay trinh sát của địch vẫn gầm rít trên tầng không như muốn xé rách màng nhĩ. Khi ngón tay chạm vào phần chốt khóa rỉ sét, bà Thảo nín thở hoàn toàn.
Bà dùng chiếc kìm chuyên dụng, nhẹ nhàng xoay ngược chiều kim đồng hồ từng milimet một. Chỉ cần tay bà run một chút, cả quả bom sẽ nổ tung gạt bay bà thành tro bụi.
"Cạch" – tiếng chốt ngòi nổ bật ra an toàn. Bà Thảo ngã nhào ra bãi đất đỏ vì kiệt sức nhưng môi nở nụ cười rạng rỡ. Bà đứng dậy vẫy chiếc cờ đỏ, ra hiệu cho đoàn xe tên lửa lập tức nổ máy xé màn đêm tiến vào Nam.



