Hòa Xuân: Khúc Sông Vang Tiếng Súng
Hòa Xuân (Đà Nẵng) những ngày tháng 3 năm 1975 không chỉ có nắng và gió sông Cẩm Lệ, mà còn hừng hực khí thế của một vùng đất cửa ngõ đang chờ giờ phút chuyển mình. Viết về Hòa Xuân thời hoa lửa là viết về những con người sống giữa lòng địch nhưng trái tim luôn hướng về cách mạng.
1. Những con sóng ngầm
Tháng 3 năm 1975, không khí ở Hòa Xuân đặc quánh sự căng thẳng. Lâm, một chiến sĩ biệt động nội thành bí mật trú ẩn trong một căn hầm nhỏ sát bờ sông Cái, đang theo dõi sát sao di biến động của địch tại cứ điểm Hòa Vang.
Người tiếp tế cho anh là Mai, cô gái Hòa Xuân có nụ cười rạng rỡ nhưng ánh mắt đầy cương quyết. Mai làm nhiệm vụ giao liên, hằng ngày đi chợ qua các chốt kiểm soát để chuyển tin tức về cánh quân đang áp sát Đà Nẵng.
"Anh Lâm, ngoài kia xôn xao lắm rồi. Quân mình đã về đến đèo Hải Vân, địch đang tháo chạy hỗn loạn về phía cảng Tiên Sa," Mai thì thầm khi đưa gói cơm nắm cho Lâm dưới bóng lũy tre ngà.
2. Đêm trước giờ G
Ngày 28 tháng 3, lệnh tổng công kích lan tỏa như lửa gặp gió khô. Nhiệm vụ của tổ biệt động tại Hòa Xuân vô cùng quan trọng: Phải giữ bằng được các cây cầu và dẫn đường cho đại quân tiến vào trung tâm thành phố.
Đêm đó, cả vùng Hòa Xuân không ngủ. Dưới ánh trăng mờ, những chiếc ghe nhỏ của ngư dân ven sông Cẩm Lệ âm thầm tập kết. Lâm và các đồng đội kiểm tra súng đạn lần cuối. Họ không còn phải trốn tránh nữa. Băng đỏ đã sẵn sàng trên cánh tay, niềm tin giải phóng rực cháy trong từng ánh mắt.
"Nếu hy sinh vào đúng ngày mai, cũng là sự hy sinh hạnh phúc nhất," Lâm nói khẽ với đồng đội.
3. Hòa Xuân rực lửa giải phóng
Sáng ngày 29 tháng 3 năm 1975, tiếng pháo tầm xa của quân giải phóng gầm vang, rung chuyển cả vùng ngoại vi. Tại Hòa Xuân, lực lượng tại chỗ phối hợp với quân chủ lực đồng loạt nổi dậy.
Khi nắng chiều ngày 29 tháng 3 đổ xuống dòng sông Cẩm Lệ, Đà Nẵng hoàn toàn sạch bóng quân thù. Lâm gặp lại Mai ngay chân cầu. Gương mặt cả hai đều ám khói súng và bụi đường, nhưng nụ cười của họ là đóa hoa đẹp nhất của "thời hoa lửa".
Hòa Xuân ngày ấy không chỉ có hoa súng, hoa lục bình trên sông, mà còn có màu đỏ rực rỡ của cờ, của máu và của lòng quả cảm. Đó là mùa xuân đẹp nhất trong đời họ – mùa xuân của độc lập, tự do.
Ngày nay, Hòa Xuân đã trở thành một phường đô thị khang trang, ít ai hình dung được nơi đây từng là vùng đất lửa. Nhưng với những người đã sống qua thời chiến, Hòa Xuân không chỉ là một địa danh, mà là biểu tượng của lòng kiên cường, của sự hy sinh thầm lặng góp phần làm nên ngày hòa bình cho Đà Nẵng.



