Người có công giúp đỡ cách mạng

HOÀN THÀNH NHIỆM VỤ DƯỚI MƯA BOM BÃO ĐẠN

Hôm nay, đứng trên mảnh đất hòa bình, chúng ta – thế hệ trẻ Chi đoàn ấp 6, xã Vị Thanh 1 – xin được nghiêng mình trước anh linh các anh hùng liệt sĩ. Chúng em xin thề: sẽ sống xứng đáng với sự hy sinh của các anh, sẽ học tập, lao động và cống hiến hết mình vì sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Dù thời bình không còn mưa bom bão đạn, nhưng vẫn còn những “cao điểm” của khó khăn, của thử thách. Chúng em nguyện noi gương Nguyễn Văn Thiềng và các chiến sĩ giao liên Trường Sơn, luôn hoàn thành nhiệm vụ được giao, dù gian khổ đến đâu. Xin tri ân! Xin đời đời nhớ ơn! Vì độc lập – Tự do – Hạnh phúc của dân tộc Việt Nam!

Nghệ An25/08/2026TRẦN CHÍ THANH (Đoàn xã Vị Thanh 1)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
HOÀN THÀNH NHIỆM VỤ DƯỚI MƯA BOM BÃO ĐẠN
tải xuống (1).png

ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH THÀNH PHỐ CẦN THƠ
CHI ĐOÀN ẤP 6, XÃ VỊ THANH 1

HOÀN THÀNH NHIỆM VỤ DƯỚI MƯA BOM BÃO ĐẠN

Tác giả: Trần Chí Thanh – Bí thư Chi đoàn ấp 6

Trên dải Trường Sơn huyền thoại – con đường máu xương nối liền hậu phương lớn miền Bắc với tiền tuyến lớn miền Nam – có những cao điểm không chỉ là điểm cao địa hình mà còn là điểm cao của ý chí. Cao điểm 241 từng là một trong những trọng điểm ác liệt, nơi địch dồn bom đạn hủy diệt nhằm cắt đứt mạch máu chi viện. Chính tại những nơi như thế, giữa mưa bom bão đạn, những chiến sĩ giao liên đã viết nên bản anh hùng ca thầm lặng bằng đôi chân và trái tim. Trong số đó có Nguyễn Văn Thiềng.

Những năm tháng chiến tranh chống Mỹ cứu nước, đường Trường Sơn không còn là đường mòn. Nó trở thành chiến trường thực sự. Máy bay địch ngày đêm rình rập, bom bi, bom nổ chậm, chất độc hóa học và pháo sáng biến đêm thành ngày, rừng thành biển lửa. Đoàn xe, đoàn người phải tranh thủ từng phút yên tĩnh hiếm hoi để chuyển vũ khí, lương thực, thuốc men và cả những chỉ thị quan trọng từ cấp trên. Nhiệm vụ của chiến sĩ giao liên càng trở nên sống còn: dẫn đường, đưa tin, bảo vệ tài liệu, bảo đảm không để đoàn quân thiếu thông tin hay mất phương hướng. Một giây chậm trễ, một mẩu tin thất lạc có thể đổi lấy sinh mạng của cả đơn vị.

Khung cảnh chiến đấu trên những cao điểm như 241 thật khốc liệt. Đêm tối đặc quánh. Tiếng bom gầm rú liên hồi. Đất đá tung tóe. Cây cối cháy đỏ. Khói lửa và mùi thuốc súng nồng nặc. Những chiến sĩ giao liên phải bò, phải chạy, phải ẩn nấp trong từng hố bom, từng gốc cây. Họ mang trên lưng không chỉ gùi hàng mà còn mang cả trách nhiệm với đồng đội phía trước và phía sau. Nguyễn Văn Thiềng là một trong những người như thế. Anh không chỉ hoàn thành nhiệm vụ, mà còn hoàn thành trong điều kiện tưởng chừng không thể.

Câu chuyện về anh là câu chuyện của sự kiên trì và lòng trung thành tuyệt đối. Trên đoạn đường ác liệt nhất, khi đoàn quân bị chia cắt bởi mưa bom, khi liên lạc bị gián đoạn, Nguyễn Văn Thiềng vẫn lặng lẽ băng rừng, vượt suối, len lỏi qua vùng địch kiểm soát để đưa tin về đích. Có những đêm anh phải nằm im hàng giờ dưới tán lá, nghe tiếng máy bay lượn phía trên, chờ khoảnh khắc an toàn nhất để tiếp tục. Có những lần tài liệu quý phải được bảo vệ bằng cả mạng sống. Anh hiểu rằng mỗi tin tức đưa được về không chỉ là giấy tờ, mà là lệnh đánh, là đường rút, là hy vọng sống còn của bao người đồng chí.

Trong những khoảnh khắc hiểm nguy nhất, điều gì đã giúp anh vượt qua? Đó là tâm nguyện đơn sơ mà thiêng liêng: hoàn thành nhiệm vụ, không để đồng đội thất vọng, không để Tổ quốc chờ đợi. Anh nghĩ về quê hương, về những người thân đang ngày đêm hướng về chiến trường, về lời thề khi lên đường. Chính những suy nghĩ ấy đã biến nỗi sợ thành sức mạnh, biến đêm đen thành con đường phải đi. Nguyễn Văn Thiềng không hô to khẩu hiệu. Anh chỉ lặng lẽ làm. Và chính sự lặng lẽ ấy mới là hùng tráng nhất.

Ý nghĩa lịch sử của những chiến sĩ giao liên như Nguyễn Văn Thiềng nằm ở chỗ họ đã giữ cho “mạch máu” của cuộc kháng chiến không bao giờ đứt đoạn. Không có họ, đường Trường Sơn chỉ là những con đường chết. Có họ, đường Trường Sơn trở thành con đường sống, con đường chiến thắng. Họ góp phần quyết định vào việc chi viện kịp thời cho các chiến dịch lớn, góp phần làm nên Đại thắng mùa Xuân 1975, góp phần thống nhất non sông. Bài học còn lại đến hôm nay thật rõ ràng: lòng dũng cảm không chỉ thể hiện ở trận đánh lớn, mà còn ở việc hoàn thành nhiệm vụ nhỏ nhất trong điều kiện khó khăn nhất; tinh thần kỷ luật và trách nhiệm cá nhân có thể quyết định vận mệnh tập thể; và tình yêu Tổ quốc phải được chứng minh bằng hành động cụ thể, kiên trì, không khoe khoang.

Hôm nay, đứng trên mảnh đất hòa bình, chúng ta – thế hệ trẻ Chi đoàn ấp 6, xã Vị Thanh 1 – xin được nghiêng mình trước anh linh các anh hùng liệt sĩ. Chúng em xin thề: sẽ sống xứng đáng với sự hy sinh của các anh, sẽ học tập, lao động và cống hiến hết mình vì sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Dù thời bình không còn mưa bom bão đạn, nhưng vẫn còn những “cao điểm” của khó khăn, của thử thách. Chúng em nguyện noi gương Nguyễn Văn Thiềng và các chiến sĩ giao liên Trường Sơn, luôn hoàn thành nhiệm vụ được giao, dù gian khổ đến đâu.

Xin tri ân!

Xin đời đời nhớ ơn!

Vì độc lập – Tự do – Hạnh phúc của dân tộc Việt Nam!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn