Bài viết

Hoàng Duy Khánh – BỨC THƯ TRONG BA LÔ

Thái Nguyên16/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hoàng Duy Khánh rời quê vào một buổi chiều mưa, khi con đường đất trước nhà còn in dấu chân mẹ tiễn ra tận cổng. Anh mang theo trong ba lô một cuốn sổ nhỏ, nơi anh vẫn thường viết những dòng thư chưa kịp gửi cho người con gái tên Ngô Thùy An. Trong tiểu đội còn có Vũ Gia Bảo, người hay đùa để xua đi mệt mỏi, và Lý Thanh Tùng, người ít nói nhưng luôn đi sau cùng để che chắn cho đồng đội. Họ cùng nhau băng qua những cánh rừng dày, nơi mỗi bước chân đều nặng như mang cả tuổi trẻ trên vai. Một đêm dừng lại bên khe suối, Khánh ngồi viết thư. Anh viết về ngày trở về, về con đường làng có hàng cau trước ngõ, và về lời hứa sẽ đưa Thùy An đi qua tất cả những mùa mưa đã bỏ lỡ. Bảo ngồi bên cạnh, khẽ nói:
“Nếu còn sống mà giữ được lời hứa thì tốt.” Không ai biết đó là câu nói nhẹ nhất nhưng cũng xa nhất. Sáng hôm sau, đơn vị bị chặn đánh giữa đường hành quân. Mọi thứ diễn ra rất nhanh, tiếng nổ và khói phủ kín cả lối đi. Khánh quay lại kéo Tùng rời khỏi vị trí nguy hiểm, nhưng chính khoảnh khắc đó anh không kịp bước tiếp. Khi mọi thứ lắng xuống, Gia Bảo chỉ tìm thấy cuốn sổ nhỏ nằm giữa đất ướt. Trang cuối vẫn còn dòng chữ chưa khô mực. Sau chiến tranh, Gia Bảo mang cuốn sổ ấy về tìm Ngô Thùy An. Cô mở ra đọc, bàn tay run nhẹ khi chạm vào những trang giấy đã nhòe. Không ai nói nhiều. Chỉ có một khoảng lặng dài, đủ để hiểu rằng có những lời hứa không kịp đi đến cuối con đường, nhưng vẫn sống mãi trong ký ức của người ở lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Hoàng Duy Khánh – BỨC THƯ TRONG BA LÔ | Câu chuyện thời hoa lửa