Hoàng Lê Phi Bách
Những tháng ngày kháng chiến trên không không thể quên
Ở tuổi 93, Cựu chiến binh Huỳnh Song Ngự – người lính năm xưa của sân bay Cát Bi – vẫn nhớ như in những năm tháng thanh xuân đã gửi trọn cho Tổ quốc.
Sinh năm 1932, vừa tròn 18 tuổi, khi bạn bè cùng trang lứa còn cắp sách đến trường, ông Ngự đã chọn cho mình con đường lớn nhất đời người: tham gia cách mạng và đứng vào hàng ngũ của Đảng. Quyết định ấy đến từ một niềm tin rất giản dị, nhưng đầy kiên định: “Nước còn thì mình còn.”
Những năm tháng phục vụ trong Không quân tại sân bay Cát Bi, Hà Nội, giữa bom đạn ngút trời của kháng chiến, ông cùng đồng đội phải thức trắng nhiều đêm canh giữ máy bay, bám trụ trận địa. Có những lúc tiếng còi báo động vang lên dồn dập, đất trời rung chuyển bởi loạt bom trút xuống, vậy mà người lính 18 – đôi mươi ấy vẫn kiên cường chạy trên đường băng, quyết bảo vệ từng cánh phi cơ, từng tấc đất.
Ông hay kể rằng trong những ngày ác liệt nhất, điều giúp ông đứng vững không phải là sức trẻ, mà là hình ảnh quê hương yên bình mà ông thầm hứa sẽ bảo vệ đến cùng. Có đồng đội đã ngã xuống ngay cạnh mình, có những lúc tưởng như không thể sống sót, nhưng ông chưa bao giờ nghĩ đến lùi bước.
Sau chiến tranh, ông bình dị trở về làm người chồng, người cha, người ông mẫu mực của gia đình. Nhưng với những người từng gặp, trong ánh mắt ông vẫn luôn có ngọn lửa – ngọn lửa của một thời tuổi trẻ đã sống hết mình vì dân tộc.
Hôm nay, khi nghe ông kể lại những ký ức tưởng như xa vời, ta bỗng thấy rõ hơn giá trị của hòa bình và lòng biết ơn dành cho thế hệ đã hy sinh thầm lặng.
Câu chuyện của Cựu chiến binh Huỳnh Song Ngự không chỉ là ký ức của riêng ông, mà còn là một phần của lịch sử – nơi những người lính năm xưa đã viết nên bằng chính tuổi trẻ và máu xương của mình.


