HOÀNG LỘC
hòng ngăn chặn sự chi viện của ta cho tiền tuyến lớn. Đường tắc, hàng trăm chuyến xe lại bị dừng. Hoàng Lộc đề nghị được rà phá bom. Anh cùng 2 đồng đội dùng những tấm lá chắn tự tạo để che thân, dùng cây sào dài 5m móc vào dây kíp giật cho bom nổ. Bốn quả bom đã nổ, đến quả thứ 5 thì dây kíp đứt. Nhanh như cắt, Hoàng Lộc lao tới chụp lấy trái bom ném thẳng xuống vực. Quả thứ 6, rồi thứ 7… đúng lúc Hoàng Lộc tiến lại gần thì bom nổ. Trái bom quái ác phát nổ sớm đã chặt đứt cánh tay cùng hàng chục vết thương trên người anh, máu chảy nhiều, anh gục xuống… Đồng đội nhanh chóng đưa anh đi cấp cứu, trên đường tới trạm xá dã chiến, anh vẫn cố mỉm cười để làm an lòng đồng đội và gắng gượng dặn: “Phải bình tĩnh bám đường đến cùng, lần sau phải cẩn thận hơn khi phá bom”. Biết mình không qua nổi, trước khi trút hơi thở cuối cùng, anh còn mấp máy: “Cho tôi hôn cờ Đảng, tôi không thể xa rời Đảng được!”… Năm 1968, anh được tặng Huân chương Chiến công hạng Nhì. Ngày 23/7/2009, anh được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân (theo Quyết định số 900/QĐ-CTN).



