Hoàng Minh Giám
Hoàng Minh
Hoàng Minh Giám (1904-1995) xuất thân từ một gia đình có truyền thống yêu nước và khoa bảng. Từ khi còn là sinh viên, ông đã tích cực tham gia các phong trào yêu nước. Sau khi tốt nghiệp, dù bị chính quyền thực dân Pháp tìm cách ngăn cản, ông vẫn tiếp tục truyền bá tinh thần yêu nước trong quá trình giảng dạy và viết báo. Tại Hà Nội, ông tham gia các hoạt động cách mạng của giới trí thức và năm 1934 trở thành Hiệu trưởng Trường Tư thục Thăng Long, nơi quy tụ nhiều trí thức và học sinh yêu nước.
Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, Hoàng Minh Giám được Chủ tịch Hồ Chí Minh tin tưởng giao nhiều nhiệm vụ quan trọng và trở thành người trợ lý ngoại giao đắc lực của Người. Ông tham gia các cuộc tiếp xúc, đàm phán với đại diện nước ngoài, đóng góp tích cực vào việc ký Hiệp định Sơ bộ ngày 6-3-1946, tham dự Hội nghị Fontainebleau và làm Trưởng đoàn đại diện Chính phủ Việt Nam tại Paris. Năm 1947, ông giữ chức Bộ trưởng Bộ Ngoại giao, trực tiếp tham gia nhiều hoạt động ngoại giao nhằm duy trì hòa bình và tranh thủ sự ủng hộ quốc tế cho cuộc kháng chiến.
Hoàng Minh Giám có đóng góp quan trọng trong việc xây dựng nền ngoại giao cách mạng Việt Nam, kết hợp ngoại giao với quân sự và đối nội với đối ngoại, đồng thời đào tạo đội ngũ cán bộ ngoại giao. Sau năm 1954, ông tiếp tục giữ nhiều vị trí quan trọng, đặc biệt là Bộ trưởng Bộ Văn hóa, Chủ nhiệm Ủy ban Đối ngoại của Quốc hội và Chủ tịch đầu tiên của Liên hiệp Các tổ chức Hữu nghị Việt Nam. Những đóng góp của ông được Nhà nước ghi nhận bằng nhiều phần thưởng cao quý, khẳng định vai trò của ông trong sự nghiệp cách mạng và trong quá trình hình thành, phát triển nền ngoại giao Việt Nam.



