Cựu chiến binh

Hoàng Minh Giang

"Đằng sau sự tĩnh lặng của những cung đường xanh là tiếng vang của một thời đạn bom rực lửa. Đừng chỉ nhìn vào ánh nắng của hiện tại mà quên đi những người đã nằm lại trong bóng tối của cuộc chiến, dùng chính tuổi xuân của mình để thắp sáng tương lai cho một dân tộc." Trong những ngày tháng cuối cùng của quãng đời học sinh, khi đứng trước những trang sử hào hùng của dân tộc, em thường tự hỏi điều gì đã tạo nên sức mạnh thép để một thế hệ sẵn sàng gác lại bút nghiên, rời xa mái trường và

Quảng Ninh06/01/2026Triệu Quý Minh Khải (Trường PTDT Nội trú THCS & THPT Tỉnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1950, ông Giang bước vào tuổi trưởng thành đúng vào giai đoạn cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang ở thời điểm cam go và khốc liệt nhất. Năm 1968, khi vừa tròn 18 tuổi – cái tuổi đẹp nhất với bao ước mơ và hoài bão về tương lai, ông đã chọn khoác lên mình màu áo xanh chiến sĩ, hành quân vào chiến trường miền Nam giữa lúc lửa đạn đang rực cháy. Suốt 8 năm dài đằng đẵng từ 1968 đến 1976, ông đã dành trọn thanh xuân để đi qua những chiến dịch lớn nhỏ, đối mặt với sự khắc nghiệt của núi rừng và sự tàn khốc của bom rơi đạn nổ. Những cống hiến thầm lặng và lòng quả cảm vô song của ông đã được ghi nhận bằng những phần thưởng cao quý: Huân chương Chiến công Giải phóng hạng Nhì, Huân chương Chiến sĩ Giải phóng hạng Ba cùng tấm Huân chương Kháng chiến hạng Ba. Những tấm huân chương ấy không chỉ là kim loại lấp lánh, mà là minh chứng cho một thời đại mà mỗi người lính đều mang trong mình lý tưởng "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Thế nhưng, khi đất nước thống nhất và ông trở về vào năm 1976, hòa bình dường như vẫn chưa thực sự hiện hữu hoàn toàn trong tâm hồn người chiến sĩ. Phía sau những vinh quang là những vết sẹo không bao giờ lành và một ký ức đầy ám ảnh về những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi cánh rừng miền Nam xa xôi. Có những khoảnh khắc khiến tôi lặng người nghẹn ngào, đó là khi nhìn thấy người cựu binh già lặng lẽ khoác lại bộ quân phục cũ, bước đi chậm rãi trong sân nhà và đọc vang những khẩu lệnh chỉ huy đầy dõng dạc như thể đang đứng giữa một trận đánh ác liệt của năm xưa. Khoảnh khắc ấy cho tôi hiểu rằng, dù bom đạn đã ngừng rơi từ lâu, nhưng tâm hồn ông vẫn dường như bị mắc kẹt lại nơi chiến trường xưa cũ.

Chiến tranh tàn nhẫn ở chỗ nó không chỉ lấy đi xương máu, mà còn xâm chiếm và tồn tại âm thầm trong tâm trí những người sống sót, khiến họ không bao giờ có lại được một tâm hồn nguyên vẹn như thuở ban đầu. Qua cuộc đời của ông Hoàng Minh Giang, tôi càng thêm trân quý giá trị của độc lập, tự do và thấu hiểu sâu sắc rằng mỗi tấc đất dưới chân mình hôm nay đều thấm đẫm mồ hôi, máu và cả những nỗi đau câm lặng của thế hệ cha anh đi trước.

Chứng kiến những hy sinh vô giá ấy, bản thân em và thế hệ học sinh hôm nay không khỏi tự nhắc nhở mình về lòng biết ơn vô hạn đối với những người đi trước. Câu chuyện của ông Hoàng Minh Giang không chỉ là một mẩu chuyện về quá khứ, mà còn là bài học sâu sắc về lý tưởng sống và trách nhiệm của một công dân trẻ. Chúng em hiểu rằng, để đáp lại những "vết thương lòng" chưa bao giờ khép lại của những người lính như ông, không có hành động nào thiết thực hơn việc biết trân trọng giá trị của hòa bình và nỗ lực học tập để kiến thiết quốc gia. Mỗi trang sách chúng em lật mở hôm nay đều được đổi bằng những năm tháng thanh xuân đầy máu lửa của các thế hệ cha anh. Vì vậy, thay vì sống hoài sống phí, chúng em tự hứa sẽ rèn luyện cả tài lẫn đức, nuôi dưỡng khát vọng cống hiến để viết tiếp những trang sử mới trong thời bình. Chúng em sẽ mang theo ngọn lửa bền bỉ và ý chí kiên cường ấy làm hành trang vào đời, quyết tâm xây dựng một Việt Nam giàu mạnh, xứng đáng với những hy sinh thầm lặng nhưng vĩ đại mà ông và đồng đội đã gửi gắm lại cho mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn