Hoàng Minh Thảo
Sinh ra giữa vùng quê Kim Động, Hưng Yên hiền hòa, nơi những dòng sông nhỏ ôm lấy đồng lúa xanh non, Hoàng Minh Thảo từ thuở bé đã mang trong mình một tâm hồn nhạy cảm trước cảnh nước mất nhà tan, trước những tiếng thở dài của người nông dân lam lũ trong thời buổi giặc ngoại xâm giày xéo quê hương. Những buổi chiều đứng bên bờ đê, cậu thiếu niên gầy gò nhìn dòng nước trôi mà ước mơ một ngày đất nước không còn bóng giặc, nhân dân được sống yên bình. Ước mơ ấy, càng lớn càng hóa thành ngọn lửa, cháy bền bỉ và dẫn bước ông đi suốt cuộc đời.
Khi bước vào cuộc đời quân ngũ, Hoàng Minh Thảo không mang theo gì ngoài lòng yêu nước thuần khiết và ý chí kiên định của một người con sinh ra từ mảnh đất luôn sản sinh những con người bất khuất. Trong những năm tháng đầu của cuộc kháng chiến, ông lặng lẽ rèn luyện, học hỏi, trưởng thành từ gian khổ. Không ít lần ông đã cùng đồng đội băng rừng, vượt suối, ăn những bữa cơm độn khoai sắn mà lòng vẫn tràn đầy quyết tâm. Ông chiến đấu không phải để ghi tên mình vào lịch sử, mà chỉ mong sao đất nước có ngày tự do, con người có ngày được sống trong hòa bình. Chính tấm lòng ấy đã làm nên sự vĩ đại của ông, một sự vĩ đại không phô trương, không ồn ào, nhưng bền bỉ như đất, như trời.
Trong suốt hai cuộc kháng chiến trường kỳ, Hoàng Minh Thảo luôn được nhắc đến như một vị tướng có trí tuệ sắc bén và tầm nhìn chiến lược hiếm có. Ở ông, người ta tìm thấy sự quyết đoán của người chỉ huy, nhưng cũng thấy tâm hồn bình thản và sự tỉnh táo đáng kinh ngạc giữa muôn trùng bom đạn. Từ chiến dịch này đến chiến dịch khác, mỗi bước đi của ông đều thấm đẫm sự suy nghĩ cẩn trọng, sự hiểu biết sâu sắc về chiến trường và hơn cả là sự thấu hiểu lòng dân. Trong Chiến dịch Bắc Tây Nguyên năm 1972, ông được giao trọng trách Tư lệnh – một nhiệm vụ lớn lao trong giai đoạn quyết liệt. Vậy mà bằng bản lĩnh, trí tuệ và sự bình tĩnh, ông đã chỉ huy quân ta giành những thắng lợi có ý nghĩa chiến lược, góp phần quan trọng vào cục diện chung của cuộc kháng chiến.
Nhiều đồng đội từng kể rằng, Hoàng Minh Thảo là người không bao giờ chấp nhận đánh đổi sinh mạng của chiến sĩ nếu không cần thiết. Ông hiểu giá trị của mỗi con người, hiểu rằng sau mỗi người lính là một gia đình đang chờ đợi, là một tương lai còn dang dở. Vì thế, ông luôn tìm cách đánh sao cho hiệu quả nhất nhưng giảm thiểu hy sinh. Tấm lòng nhân ái ấy khiến mọi người kính phục ông không chỉ như một vị tướng mà như một người cha, người anh giữa chiến trường khốc liệt. Và có lẽ đó cũng là lý do vì sao bao lớp lính đã đi qua đời ông vẫn nhắc về ông bằng hai chữ trọn vẹn: thương và kính.
Khi đất nước hòa bình, Hoàng Minh Thảo không nghỉ ngơi. Ông tiếp tục dốc lòng xây dựng nền khoa học quân sự, góp phần đào tạo các thế hệ sĩ quan, tướng lĩnh tương lai. Trên cương vị Giám đốc Học viện Quốc phòng, ông được biết đến như một người thầy mẫu mực, nghiêm khắc trong chuyên môn nhưng luôn chan chứa tình người. Những buổi giảng của ông không chỉ là lý thuyết quân sự khô khan, mà là những bài học đúc kết từ trải nghiệm xương máu, từ những đêm không ngủ, từ những lần quyết định sinh tử giữa chiến trường. Các học viên thường nói rằng, nghe ông giảng là như được sống lại những trang sử hào hùng của dân tộc, được bồi đắp thêm niềm tự hào và trách nhiệm với Tổ quốc. Có người còn nói: “Thầy Thảo dạy chúng tôi không chỉ cách đánh trận, mà còn cách sống cho đúng với hai chữ ‘người lính’.” Đó là lời tri ân đẹp đẽ nhất mà một người thầy có thể nhận được.
Trọn một đời, Hoàng Minh Thảo sống giản dị đến mức khiến nhiều người xúc động. Ông không nhận công lao cho riêng mình. Ông luôn khẳng định rằng thắng lợi là của nhân dân, của đồng đội, của cả dân tộc. Và dù được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân – một sự ghi nhận xứng đáng – ông vẫn giữ cho mình phong thái khiêm nhường, mộc mạc như người con của đồng quê Hưng Yên thuở nào. Với ông, vinh quang lớn nhất không phải là huân chương hay chức vụ, mà là sự bình yên của đất nước sau bao năm bão táp.
Nhìn lại cuộc đời ông, người ta không chỉ thấy một vị tướng tài ba, không chỉ thấy một nhà quân sự uyên thâm, mà thấy cả một nhân cách lớn – ngay thẳng, khoan dung, chân thành. Một con người đã hiến dâng trọn vẹn tuổi trẻ, trí tuệ và cả hơi thở của mình cho Tổ quốc. Là người viết sử, nhưng cũng là người đứng trước những trang sử ấy với tất cả sự xúc động, tôi không thể không cúi đầu trước tấm lòng của ông. Chúng ta biết ơn ông không chỉ vì những chiến công, mà vì ông đã dạy chúng ta hiểu sâu hơn hai chữ “phụng sự”, dạy chúng ta yêu thương đồng bào mình, dạy chúng ta sống vì điều lớn lao hơn chính bản thân.
Hôm nay, khi đất nước đã an hòa, khi những cánh đồng lại xanh, những dòng sông lại trong, chúng ta càng thấm thía công lao của những con người như Đại tướng Hoàng Minh Thảo. Ông đã sống một cuộc đời đẹp như một bản anh hùng ca, và để lại sau lưng ánh sáng của lòng trung hiếu, của trí tuệ bền bỉ, của tình yêu nước không bao giờ tắt. Xin cảm ơn ông – bằng tất cả sự chân thành và trân trọng – vì tất cả những gì ông đã cống hiến cho dân tộc này. Tên ông sẽ mãi ở đó, trong lòng đất nước, như một ngọn đuốc dẫn đường cho thế hệ mai sau.



