HOÀNG NGÂN – BÔNG HOA TRONG LỬA ĐẠN
Khi địch định vòng sau núi, Ngân là người đầu tiên nhận ra.
– Nó định đánh lén! – cô kêu lên – Em lên mỏm đá trước, các anh theo sau!
Ngân chạy dọc sườn núi, chân dẫm lên lá khô trơn như mỡ. Từ mỏm đá, cô nhìn thấy ba tên lính đang lẻn lên. Ngân ném xuống một quả lựu đạn, tiếng nổ vang lên, nhưng đúng lúc ấy một viên đạn bay xuyên qua vai cô.
Ngân ngã xuống, người run lên vì đau nhưng vẫn gắng gượng đứng dậy bắn tiếp. Cô giữ vững vị trí cho đến khi đồng đội tới chi viện.
Khi trận đánh kết thúc, cả bản được an toàn. Ngân được đưa về lán cứu thương. Máu thấm đỏ áo nhưng cô vẫn cười với Tùng đang run lên vì lo lắng:
– Em còn sống mà… đừng có mếu.
Tùng nắm tay cô, lần đầu tiên anh nói lời mà bao lâu nay chỉ giấu trong lòng:
– Ngân… em gan quá. Em mà có mệnh hệ gì, anh…
Ngân khẽ lắc đầu, đôi mắt sáng nhưng dịu lại:
– Còn sống là vui rồi. Mai mình còn việc phải làm.
4. Bông hoa thép
Hoàng Ngân hồi phục không lâu. Vết thương còn đau nhưng cô đã lại đeo súng lên vai. Hình ảnh cô đứng trên sườn núi trong nắng sớm – dáng người nhỏ mà bóng đổ dài – trở thành niềm tự hào của cả Khe Xanh.
Dân bản gọi cô là:
“Bông hoa nở giữa thời hoa lửa.”
Cô cười:
– Hoa gì đâu… Em chỉ là người giữ núi, giữ bản cho mọi người thôi.
Và cứ thế, Hoàng Ngân tiếp tục sống, chiến đấu, để lại trong lòng mọi người một hình ảnh rực rỡ – vừa bình dị, vừa phi thường.



