Bài viết

Hoàng Ngọc Liêm – Người lính thiết giáp và những dấu tích không thể gọi tên

Thanh Hóa17/08/2026Xã Hoằng Lộc (Xã Hoằng Lộc)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hoàng Ngọc Liêm – Người lính thiết giáp và những dấu tích không thể gọi tên

Có những người lính bước vào chiến tranh bằng tiếng động cơ của những cỗ xe thép. Họ không chỉ đối mặt với bom đạn mà còn phải sống trong những khoảnh khắc mà ranh giới giữa sự sống và cái chết đôi khi chỉ cách nhau trong gang tấc. Ông Hoàng Ngọc Liêm là một người lính đã đi qua những năm tháng như thế.

Sinh năm 1952, ông lên đường nhập ngũ vào năm 1972, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ vẫn đang diễn ra quyết liệt. Ông được biên chế tại Đại đội 30, Tăng đoàn Thiết giáp 217, Quân đoàn 3 – Binh đoàn Tây Nguyên.

Tuổi hai mươi và những cỗ xe thép

Năm 1972, ông Liêm vừa tròn hai mươi tuổi.

Tuổi đôi mươi của nhiều người có thể là những ngày tháng của ước mơ và những dự định đầu tiên về tương lai. Nhưng với thế hệ của ông, đó lại là lúc khoác ba lô lên đường.

Ông bước vào đơn vị thiết giáp – nơi những người lính sống và chiến đấu cùng những cỗ xe thép. Công việc của họ đòi hỏi bản lĩnh, sự phối hợp chính xác và khả năng đối mặt với hiểm nguy. Trong chiến trường, mỗi tiếng động cơ vang lên đều có thể báo hiệu một nhiệm vụ mới.

Những người lính thiết giáp không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh của vũ khí. Họ chiến đấu bằng sự gan dạ và bằng niềm tin tuyệt đối vào đồng đội.

Trong không gian chật hẹp của xe thiết giáp, tình đồng đội càng trở nên đặc biệt. Mỗi người thực hiện một nhiệm vụ khác nhau nhưng tất cả đều phụ thuộc vào nhau. Một người gặp nguy hiểm, những người còn lại cũng không thể đứng ngoài.

Những năm tháng Tây Nguyên

Quân đoàn 3 – Binh đoàn Tây Nguyên gắn với những chiến trường quan trọng trong những năm cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Tây Nguyên khi ấy là vùng đất chiến lược, nơi diễn ra những trận chiến quyết liệt.

Đối với người lính trẻ Hoàng Ngọc Liêm, những năm tháng ấy chắc chắn đã để lại những ký ức sâu sắc: những chặng đường hành quân, những nhiệm vụ giữa núi rừng, những ngày xa quê và những lần đối mặt với hiểm nguy.

Có những điều người lính nhớ rất lâu nhưng lại không dễ kể thành lời.

Đó có thể là tiếng động cơ giữa đêm.

Là những phút chờ đợi trước một nhiệm vụ.

Là ánh mắt của đồng đội.

Hay đơn giản là một lần nghĩ về quê nhà giữa nơi chiến trường xa xôi.

Khi chiến tranh vẫn còn ở lại

Chiến tranh kết thúc. Những người lính trở về.

Nhưng với ông Hoàng Ngọc Liêm, chiến tranh chưa hoàn toàn khép lại.

Ông là nạn nhân chất độc da cam, mang trong mình những ảnh hưởng của chất độc hóa học mà chiến tranh để lại. Đây là một trong những hậu quả đau thương nhất của chiến tranh – bởi nó không kết thúc cùng tiếng súng mà có thể tiếp tục ảnh hưởng đến cuộc sống của người lính trong nhiều năm sau đó.

Nếu vết thương của người lính có thể nhìn thấy, thì những ảnh hưởng của chất độc hóa học đôi khi lại âm thầm hơn. Nhưng dù biểu hiện theo cách nào, đó đều là những dấu tích mà chiến tranh để lại trên cuộc đời một con người.

Vì vậy, khi nhìn lại những năm tháng đã qua, câu chuyện của ông không chỉ là câu chuyện về một người lính thiết giáp. Đó còn là câu chuyện về một thế hệ đã mang tuổi trẻ của mình đi qua chiến tranh và phải mang theo những hậu quả của chiến tranh trong cuộc sống hòa bình.

Điều còn lại sau hơn nửa thế kỷ

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày ông Liêm nhập ngũ.

Những cỗ xe thép năm xưa có thể đã trở thành ký ức. Những chiến trường ngày ấy cũng đã thay đổi. Nhưng những gì người lính đã trải qua vẫn còn đó.

Câu chuyện của ông khiến chúng ta hiểu rằng, khi nói về chiến tranh, không thể chỉ nói về ngày chiến thắng. Cần nhớ cả những con người đã chịu thương tổn, những người trở về với sức khỏe không còn nguyên vẹn và những gia đình tiếp tục mang theo hậu quả chiến tranh qua nhiều năm tháng.

Có những người lính trở về với tấm huân chương, có người trở về với thương tật, có người mang theo những căn bệnh âm thầm. Nhưng tất cả đều có chung một điều: họ đã từng trao tuổi trẻ của mình cho Tổ quốc.

Xin được tri ân những người lính năm xưa và những nạn nhân chất độc da cam. Những câu chuyện của họ không chỉ thuộc về quá khứ, mà còn là lời nhắc nhở hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, biết sẻ chia với những mất mát và sống xứng đáng với những gì thế hệ trước đã hy sinh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn