Hoàng Thị Hồng Chiêm - Đóa hoa bất tử vùng biên thùy.
: Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử giữ nước, có những cái tên đã hóa thân vào mây trời biên cương, trở thành huyền thoại. Một trong những đóa hoa bất tử ấy chính là Hoàng Thị Hồng Chiêm – người con gái Móng Cái, Quảng Ninh, người đã viết nên bản anh hùng ca về lòng quả cảm trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979. Dưới đây là câu chuyện về cuộc đời và sự hy sinh anh dũng của chị, được tái hiện lại với tất cả niềm trân trọng.
Hôm nay, cô Quỳnh muốn cùng các con ngược dòng thời gian, trở về với những ngày tháng Hai hào hùng và bi tráng trên mảnh đất địa đầu Tổ quốc. Cô sẽ kể cho các con nghe về một huyền thoại có thật, về một người con gái đã hóa thân thành đóa hoa bất tử trên đỉnh Pò Hèn. Đó là chị Hoàng Thị Hồng Chiêm. Bài văn này không chỉ là một câu chuyện lịch sử, mà là một lời tâm tình, một ngọn lửa nhỏ cô muốn gửi gắm đến trái tim các con.
Móng Cái, nơi "đặt nét bút đầu tiên" trên bản đồ hình chữ S, vốn nổi tiếng với những dải cát trắng mịn ở Trà Cổ, với dòng sông Ka Long hiền hòa chảy qua lòng thị xã. Chính tại vùng đất biên thùy đầy nắng và gió ấy, chị Hoàng Thị Hồng Chiêm đã sinh ra và lớn lên. Các con hãy hình dung về chị: một thiếu nữ vùng biên với đôi mắt sáng, nụ cười rạng rỡ và một tâm hồn tràn đầy nhựa sống. Sau khi rời ghế nhà trường phổ thông, không giống như nhiều người chọn về những thành phố lớn sầm uất, chị Chiêm đã chọn ở lại quê hương. Chị trở thành một cô mậu dịch viên của Cửa hàng Bách hóa tổng hợp huyện Hải Ninh (tên gọi trước đây của Móng Cái). Trong mắt bà con dân bản và đồng nghiệp thời bấy giờ, chị Chiêm là hiện thân của sự tháo vát và lòng nhân hậu. Hằng ngày, chị đứng sau quầy hàng, tận tay trao từng mét vải, từng cái kim, sợi chỉ hay những nhu yếu phẩm thiết yếu cho người dân và các chiến sĩ biên phòng. Công việc của một mậu dịch viên thời bao cấp tuy vất vả nhưng chị luôn làm việc với niềm vui tự thân. Chị không chỉ bán hàng, chị đang trao đi sự ấm áp của hậu phương cho những người lính đang ngày đêm canh giữ biên thùy. Tuổi xuân của chị đẹp như một đóa hoa rừng đang độ nở rộ. Chị cũng có những ước mơ giản dị, cũng có một tình yêu lứa đôi nồng cháy với anh chiến sĩ biên phòng Bùi Văn Lượng. Họ đã hẹn ước về một tương lai hạnh phúc khi đất nước bình yên. Nhưng rồi, bão giông của lịch sử đã ập đến, thử thách lòng quả cảm của cô gái mười mươi ấy.
Các con ạ, lịch sử đôi khi đặt con người trước những lựa chọn nghiệt ngã giữa sự sống và cái chết, giữa ích kỷ cá nhân và đại nghĩa dân tộc. Rạng sáng ngày 17 tháng 2 năm 1979, khi cả vùng biên cương còn đang chìm trong sương mù của buổi sớm mùa xuân, tiếng pháo nổ vang trời đã xé toạc sự tĩnh lặng. Quân xâm lược tràn qua biên giới, Móng Cái rung chuyển trong khói lửa. Lúc ấy, chị Hồng Chiêm đang cùng các đồng nghiệp thực hiện nhiệm vụ kiểm kê và bảo vệ kho hàng tại khu vực Pò Hèn – một điểm cao chiến lược vô cùng quan trọng. Trước tình thế hiểm nghèo, lệnh sơ tán được ban ra để bảo đảm an toàn cho dân thường và cán bộ ngành thương nghiệp. Nếu là một người khác, có lẽ họ đã chọn lùi về phía sau, tìm nơi trú ẩn an toàn. Nhưng chị Chiêm thì không. Chị đã có một quyết định khiến tất cả chúng ta phải ngả mũ kính phục: Chị từ chối di tản. Chị chạy ngược về phía trận địa, nơi các chiến sĩ biên phòng Đồn 209 (nay là Đồn Biên phòng Pò Hèn) đang gồng mình chống trả những đợt tấn công như vũ bão của quân thù.
Tại sao một cô gái trẻ lại dũng cảm đến thế? Câu trả lời chỉ có thể là lòng yêu nước cực hạn. Chị cầm lấy khẩu súng trường, thắt lại băng đạn, và đứng vào hàng ngũ chiến đấu như một người lính thực thụ. Giữa làn mưa bom bão đạn, hình ảnh cô mậu dịch viên với tà áo giản dị, gương mặt lấm lem khói súng nhưng ánh mắt rực lửa anh hùng đã trở thành biểu tượng bất diệt. Trận chiến tại Pò Hèn diễn ra vô cùng khốc liệt. Quân địch đông gấp bội, cậy thế hỏa lực mạnh đã bao vây tứ phía. Chị Chiêm không hề nao núng. Chị vừa trực tiếp nổ súng, vừa tiếp đạn cho đồng đội, vừa băng bó vết thương cho các chiến sĩ. Khi người yêu của chị – anh Bùi Văn Lượng – anh dũng ngã xuống, nỗi đau ấy không làm chị gục ngã mà càng nung nấu quyết tâm chiến đấu. Chị hô vang lời thề bảo vệ mảnh đất quê hương, tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho những người còn lại trong hào giao thông. Khi súng hết đạn, khi kẻ thù đã tràn lên sát mép hào, chị vẫn kiên quyết không đầu hàng. Chị đã dùng đến những quả lựu đạn cuối cùng để ngăn bước quân thù. Và rồi, trong một đợt pháo kích dữ dội, chị đã anh dũng hy sinh. Chị ngã xuống khi tay vẫn còn nắm chặt đất quê hương, khi tuổi 25 còn đang rực rỡ nhất. Máu của chị đã hòa cùng máu của các chiến sĩ biên phòng, nhuộm đỏ thêm màu cờ Tổ quốc trên đỉnh Pò Hèn lộng gió.
Câu chuyện của chị Hoàng Thị Hồng Chiêm không chỉ là một trang sử đã khép lại. Đó là một ngọn lửa truyền đời. Sự hy sinh của chị đã để lại cho chúng ta những bài học vô giá mà cô muốn các con hãy ghi nhớ thật sâu trong lòng: Thứ nhất, về lòng yêu nước và trách nhiệm. Chị Chiêm đã chứng minh rằng: Yêu nước không phải là điều gì đó xa xôi, trừu tượng. Yêu nước là khi con người ta sẵn sàng gác lại những riêng tư để bảo vệ cái chung. Các con hôm nay không phải cầm súng ra trận, nhưng lòng yêu nước của các con thể hiện qua việc trân trọng hòa bình, yêu thương cha mẹ, thầy cô và có trách nhiệm với từng hành động của bản thân. Thứ hai, về sức mạnh của phụ nữ Việt Nam. Chị Chiêm là đại diện tiêu biểu cho truyền thống "Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang". Dù ở thời đại nào, người phụ nữ Việt Nam cũng luôn mang trong mình một ý chí sắt đá tiềm ẩn. Các con gái hãy tự tin vào sức mạnh của mình, hãy nỗ lực để trở thành những người phụ nữ có tri thức và bản lĩnh. Thứ ba, về sự trân trọng lịch sử. Mỗi tấc đất dưới chân chúng ta hôm nay đều thấm đẫm máu xương của tiền nhân. Khi các con ngồi trong lớp học khang trang, được tiếp cận với công nghệ hiện đại, hãy nhớ rằng cái giá của sự bình yên ấy là vô cùng đắt. Đừng bao giờ lãng quên những người đã ngã xuống như chị Hồng Chiêm, anh Bùi Văn Lượng và hàng ngàn chiến sĩ khác.
Đừng đợi đến khi có biến cố mới thể hiện lòng yêu nước. Hãy yêu nước ngay từ hôm nay bằng cách chăm chỉ học tập, rèn luyện đạo đức. Mỗi điểm mười, mỗi giải thưởng quốc tế, mỗi hành động giúp đỡ bạn bè, hay đơn giản là ý thức giữ gìn vệ sinh môi trường... tất cả đều là cách các con đang tiếp nối con đường mà chị Hồng Chiêm đã chọn. Chị Chiêm đã bảo vệ biên giới bằng xương máu, còn các con sẽ bảo vệ và xây dựng biên giới, xây dựng đất nước bằng trí tuệ và tài năng. Cô tin rằng, dưới suối vàng, chị sẽ mỉm cười khi thấy một thế hệ học sinh Quảng Ninh nói riêng và Việt Nam nói chung đang trưởng thành, tự tin bước ra thế giới với niềm tự hào dân tộc sâu sắc. Hãy sống sao cho xứng đáng với đóa hoa sim tím trên đỉnh Pò Hèn, các con nhé!



