Mẹ Việt Nam Anh hùng

Hoàng Thị Vạy

thôn Phong Cốc, xã Xuân Minh, huyện Thọ Xuân đã bao ngày đêm không tròn giấc ngủ vì thương nhớ 2 người con trai là liệt sĩ Nguyễn Văn Tuyển và liệt sĩ Nguyễn Văn Thành. Các anh hy sinh ở chiến trường miền Nam, đến nay vẫn chưa tìm được hài cố

An Giang04/05/2026Phường Châu Đốc (Phường Châu Đốc)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ thường mơ thấy 2 anh trong giấc ngủ chập chờn, và thức dậy thắp hương để an ủi chính mình và an ủi vong linh của những người con đã hy sinh vì nước. Ngày các anh đi... Mẹ còn nhớ rõ. Lúc đó các anh còn trẻ lắm, mới 18, đôi mươi. Các anh động viên Mẹ đừng khóc. Mẹ lại động viên các anh yên tâm lên đường, rồi lặng lẽ khóc thầm. Tuổi đã cao, những ký ức, hoài niệm của Mẹ Hoàng Thị Vạy thường không còn rõ ràng. Có lúc Mẹ mơ hồ giật mình, tưởng tượng tiếng súng giặc thù bắn trúng con mình ngoài mặt trận, mà như bắn vào tim Mẹ nơi quê nhà.

Mỗi buổi chiều về, khi làn khói lam bay trên mái bếp, Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Miến ở thôn 8, xã Vân Sơn, huyện Triệu Sơn lại ngồi bên thềm nhà nhìn ra ngoài ngõ trông đợi các con trở về. Đất nước giải phóng đã gần 50 năm rồi, nhưng Mẹ vẫn ngồi đó đằng đẵng chờ đợi, dù biết rằng hai người con trai là liệt sĩ Lê Văn Nhạn và liệt sĩ Lê Văn Yến sẽ mãi mãi không về. Một mình mẹ lặng lẽ suốt bao năm qua, ra ngóng vào trông, đôi mắt đã cạn khô dòng lệ vì thương nhớ. Mẹ nhớ hồi đó, người anh đi trước, 18 tuổi, còn người em đi sau, mới tròn 15. Ra đi rồi không về nữa....Người em hy sinh trước, rồi đến giấy báo tử của người anh. Có nỗi đau nào xé lòng hơn, khi chỉ trong 3 ngày, mẹ nhận về 2 giấy báo tử của 2 con?.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn