HOÀNG THỌ MẠC – NGƯỜI ĐẠI ĐỘI TRƯỞNG XE TĂNG HY SINH TRƯỚC GIỜ TOÀN THẮNG
Hoàng Thọ Mạc sinh năm 1947, quê xã Xuân Hùng, huyện Xuân Thủy, tỉnh Nam Hà; trú quán tại xã Xuân Vinh, cùng huyện. Từ năm 1965, ông tham gia thanh niên xung phong phục vụ tuyến đường Trường Sơn, sau đó chuyển sang quân đội. Trong Chiến dịch Hồ Chí Minh, ông là thiếu úy, Đại đội trưởng Đại đội 3, Tiểu đoàn 66, Lữ đoàn 202 xe tăng, Quân đoàn 1. Ngày 30-4-1975, sau khi chỉ huy đánh chiếm Lái Thiêu, trên đường thọc sâu vào Sài Gòn, ông chiến đấu tại cầu Vĩnh Bình, hai lần bị thương nhưng vẫn không rời vị trí và anh dũng hy sinh. Ngày 12-9-1975, Hoàng Thọ Mạc được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
CÂU CHUYỆN DẤU ẤN: NGÃ XUỐNG TRÊN CON ĐƯỜNG TIẾN VÀO SÀI GÒN
Ngày 30 tháng 4 năm 1975.
Chiến dịch Hồ Chí Minh bước vào những giờ phút quyết định.
Các cánh quân của Quân Giải phóng đang tiến nhanh về Sài Gòn. Trong đội hình tiến công ấy có những chiếc xe tăng của đơn vị do Đại đội trưởng Hoàng Thọ Mạc chỉ huy.
Đích đến đã ở rất gần.
Nhưng với Hoàng Thọ Mạc, đó cũng là những giờ chiến đấu cuối cùng.
TỪ THANH NIÊN XUNG PHONG TRÊN ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN
Hoàng Thọ Mạc sinh năm 1947, trong một gia đình ở vùng quê Xuân Thủy, Nam Hà.
Năm 1965, khi khoảng 18 tuổi, ông tham gia lực lượng thanh niên xung phong, phục vụ trên tuyến đường Trường Sơn.
Từ năm 1965 đến tháng 5-1967, giữa điều kiện chiến trường gian khổ, ông luôn được ghi nhận là người gương mẫu trong lao động.
Sau thời gian làm nhiệm vụ thanh niên xung phong, ông chuyển sang quân đội.
Từ một thanh niên phục vụ tuyến vận tải chiến lược, Hoàng Thọ Mạc từng bước trưởng thành thành một cán bộ chỉ huy xe tăng.
5 CHIẾN DỊCH – MỘT CHẶNG ĐƯỜNG TRƯỞNG THÀNH
Từ năm 1967 đến tháng 4-1975, Hoàng Thọ Mạc tham gia 5 chiến dịch và đều hoàn thành tốt nhiệm vụ.
Đến Chiến dịch Hồ Chí Minh, ông mang quân hàm thiếu úy, giữ chức:
Đại đội trưởng Đại đội 3
Tiểu đoàn 66 – Lữ đoàn 202 xe tăng – Quân đoàn 1
Ở cương vị đại đội trưởng, Hoàng Thọ Mạc không chỉ điều hành từ phía sau.
Ông trực tiếp đi cùng chiếc xe dẫn đầu.
Từ vị trí ấy, người đại đội trưởng quan sát, xác định mục tiêu rồi chỉ thị cho những xe phía sau khai hỏa.
Trong những tình huống khó khăn, dưới hỏa lực đối phương, ông chủ động nắm tình hình và tìm cách xử trí để đội hình tiếp tục tiến lên.
30-4-1975 – TỪ LÁI THIÊU TIẾN VỀ SÀI GÒN
Ngày 30 tháng 4 năm 1975, đơn vị Hoàng Thọ Mạc tham gia đánh chiếm Lái Thiêu.
Hoàn thành nhiệm vụ tại đây, đơn vị tiếp tục được lệnh:
THỌC SÂU VÀO SÀI GÒN
Những chiếc xe tăng tiếp tục tiến về phía trước.
Sài Gòn chỉ còn cách đội hình khoảng vài kilômét.
Nhưng khi tới cầu Vĩnh Bình, cách Sài Gòn khoảng 5 km theo tư liệu, đơn vị gặp lực lượng bộ binh đối phương co cụm và chống trả quyết liệt.
Một tình huống khó khăn xuất hiện.
Khoảng cách giữa hai bên quá gần khiến hỏa lực trên xe tăng khó phát huy.
Hoàng Thọ Mạc phải đưa ra quyết định ngay lập tức.
NGƯỜI ĐẠI ĐỘI TRƯỞNG RỜI XE TĂNG
Thay vì chờ đợi, Hoàng Thọ Mạc:
nhảy khỏi xe tăng.
Ông tập hợp các pháo thủ của hai xe khác rồi trực tiếp dẫn đầu xông lên chiến đấu.
Trong cuộc chiến đấu quyết liệt, Hoàng Thọ Mạc bị thương lần thứ nhất.
Ông tự băng bó.
Nhưng không rời trận địa.
Người đại đội trưởng tiếp tục chiến đấu cùng đồng đội.
Rồi ông bị thương lần thứ hai.
Lần này vết thương nặng hơn.
Tuy vậy, Hoàng Thọ Mạc vẫn không rời vị trí.
LẤY THÂN MÌNH CHE CHỞ ĐỒNG ĐỘI
Giữa trận chiến, một người lính bên cạnh cũng bị thương.
Theo tư liệu thành tích, Hoàng Thọ Mạc đã:
LẤY THÂN MÌNH CHE CHO NGƯỜI CHIẾN SĨ BỊ THƯƠNG
Trong khi bản thân đang mang thương tích nặng, ông vẫn động viên bộ đội tiếp tục xông lên.
Hành động của người đại đội trưởng đã cổ vũ những người lính trong đơn vị tiếp tục chiến đấu.
Lực lượng đối phương co cụm tại khu vực bị đánh bật.
Con đường tiến quân được khai thông.
Đội hình tiếp tục tiến về Sài Gòn.
Nhưng Hoàng Thọ Mạc không còn có thể đi tiếp cùng đồng đội.
Ông anh dũng hy sinh sau khi hoàn thành nhiệm vụ.
HY SINH TRONG NGÀY ĐẤT NƯỚC ĐI ĐẾN TOÀN THẮNG
Sự hy sinh của Hoàng Thọ Mạc mang một dấu mốc đặc biệt:
30-4-1975
Đó chính là ngày Chiến dịch Hồ Chí Minh đi đến thắng lợi quyết định.
Trong khi những đơn vị phía trước tiếp tục tiến vào trung tâm Sài Gòn, người đại đội trưởng xe tăng đã nằm lại trên hướng tiến quân.
Ông ra đi khi mới khoảng 28 tuổi.
Một người lính từng bắt đầu con đường phục vụ chiến trường từ tuổi 18 trên tuyến Trường Sơn đã dành trọn 10 năm tuổi trẻ cho những năm tháng chiến tranh.
NHỮNG MỐC SON TRONG CUỘC ĐỜI HOÀNG THỌ MẠC
1947 – Sinh tại Xuân Thủy, Nam Hà.
1965 – Tham gia thanh niên xung phong phục vụ tuyến đường Trường Sơn.
1967 – Chuyển sang quân đội.
5 chiến dịch – tham gia và hoàn thành tốt nhiệm vụ.
1975 – Đại đội trưởng Đại đội 3, Tiểu đoàn 66, Lữ đoàn 202 xe tăng, Quân đoàn 1.
30-4-1975 – chỉ huy đơn vị đánh chiếm Lái Thiêu và tiếp tục thọc sâu về Sài Gòn.
Cầu Vĩnh Bình – hai lần bị thương, vẫn tiếp tục chỉ huy và chiến đấu.
30-4-1975 – anh dũng hy sinh.
12-9-1975 – được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
PHẦN THƯỞNG CAO QUÝ
Với thành tích và sự hy sinh trong chiến đấu, Hoàng Thọ Mạc được:
🏅 Truy tặng Huân chương Quân công Giải phóng hạng Ba
Và ngày 12 tháng 9 năm 1975, Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa truy tặng ông danh hiệu:
ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN
DẤU ẤN CÒN LẠI
Câu chuyện Hoàng Thọ Mạc đặc biệt bởi ông đã chiến đấu và hy sinh ngay trong ngày 30-4-1975, khi chiến thắng cuối cùng đã ở rất gần.
Từ một thanh niên xung phong trên đường Trường Sơn, ông trưởng thành thành người chỉ huy đại đội xe tăng. Trong trận đánh cuối cùng, khi xe tăng khó phát huy hỏa lực vì khoảng cách quá gần, ông rời xe, trực tiếp dẫn các pháo thủ xông lên.
Bị thương lần thứ nhất, ông tự băng bó.
Bị thương lần thứ hai, ông vẫn không rời vị trí.
Và trong thời khắc cuối cùng, ông còn lấy thân mình che chở cho một đồng đội bị thương.
HOÀNG THỌ MẠC – người đại đội trưởng xe tăng đã ngã xuống trên con đường tiến vào Sài Gòn ngày 30-4-1975, chỉ vài kilômét trước đích đến của cuộc trường chinh thống nhất đất nước.


