Bài viết

HOÀNG TỪ ĐIỂN

Gia Lai08/05/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Điển không kể chuyện bằng những lời hoa mỹ. Những câu chuyện của bác mộc mạc, chậm rãi, nhưng mỗi lời nói đều như mang theo hơi thở của chiến trường năm xưa. Đó là những bữa ăn không đủ đầy, những ngày hành quân xuyên rừng, những đêm không ngủ vì bom đạn, là tình đồng đội gắn bó keo sơn – nơi người ta sẵn sàng hy sinh tất cả không màng đến tính mạng để bảo vệ nhau và bảo vệ Tổ quốc. Bác kể lại, cuối tháng 10 năm 1963, trên đường trở về sau Hội nghị thi đua chiến sĩ Quân khu 5, tiểu đội của bác bị phục kích bất ngờ. Ánh mắt bác khi nhắc về đồng đội đã khuất bỗng chùng xuống. Có những người đã nằm lại nơi chiến trường, tuổi xuân gửi lại giữa đất trời. Bác nói, điều khiến bác day dứt nhất không phải là gian khổ, mà là ký ức về những người đã không thể trở về. Những câu chuyện ấy khiến không khí căn phòng lặng đi, ai cũng cảm nhận rõ sự hy sinh lớn lao của một thế hệ.Nhìn lên bức tường đầy huân chương, chúng tôi hiểu rằng mỗi tấm huy chương không chỉ là phần thưởng, mà còn là cả một chặng đường máu và nước mắt. Đó là minh chứng cho lòng dũng cảm, cho những tháng ngày chiến đấu không quản hiểm nguy, và cho một thời tuổi trẻ đã sống hết mình vì đất nước.Giữa đời thường hôm nay, bác sống giản dị, khiêm nhường như bao người khác. Nhưng trong bác là cả một “kho ký ức sống” về lịch sử – một phần ký ức mà thế hệ trẻ chúng tôi cần được lắng nghe, trân trọng và tiếp nối.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn