Bài viết

Hoàng Văn Chủng

Ông Hoàng Văn Chủng sinh ngày 17 tháng 5 năm 1951. Tuổi trẻ của ông gắn liền với những năm tháng đất nước còn nhiều gian khó, khi chiến tranh chưa thật sự lùi xa. Năm 1973, khi vừa tròn 23 tuổi, ông lên đường nhập ngũ, trở thành một người lính trên tuyến đường 559 huyền thoại – nơi được ví như “mạch máu” nối liền hậu phương với tiền tuyến.

Thái Nguyên03/06/2026Chi đoàn THCS Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên (xã Phú Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: NGƯỜI LÍNH THÔNG TIN KIÊN CƯỜNG

Ông Hoàng Văn Chủng sinh ngày 17 tháng 5 năm 1951. Tuổi trẻ của ông gắn liền với những năm tháng đất nước còn nhiều gian khó, khi chiến tranh chưa thật sự lùi xa. Năm 1973, khi vừa tròn 23 tuổi, ông lên đường nhập ngũ, trở thành một người lính trên tuyến đường 559 huyền thoại – nơi được ví như “mạch máu” nối liền hậu phương với tiền tuyến.

Trong quân ngũ, ông đảm nhiệm nhiệm vụ lính thông tin – một công việc thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng. Ông trực tổng đài, nối từng đường dây liên lạc, đảm bảo thông tin giữa các đơn vị luôn thông suốt. Giữa chiến trường khốc liệt, mỗi tín hiệu liên lạc kịp thời có thể quyết định thành bại của cả một trận đánh.

Những ngày ở chiến trường không chỉ có bom đạn mà còn đầy rẫy gian khổ. Có những lúc thiếu thốn lương thực, ông và đồng đội phải ăn củ rừng để cầm cự. Đêm đến, họ thay phiên nhau trực tổng đài, căng mình giữ vững mạch thông tin giữa tiếng bom rơi, đạn nổ. Đã có lần ông ở rất gần một vụ nổ lớn, may mắn thoát nạn, chỉ bị ảnh hưởng nhẹ. Nhưng chính những khoảnh khắc sinh tử ấy đã tôi luyện nên ý chí kiên cường của người lính.

Tháng 10 năm 1977, ông xuất ngũ trở về, nhưng chưa kịp nghỉ ngơi bao lâu, khi Tổ quốc cần, ông lại tiếp tục lên đường. Năm 1978, ông tái ngũ, tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc. Ngày 17 tháng 2 năm 1979 – một dấu mốc không thể quên, ông cùng đồng đội trực tiếp tham gia chiến đấu chống lại quân xâm lược Trung Quốc. Lúc này, ông đã trưởng thành hơn, được giao phụ trách một trung đội thông tin. Vẫn là công việc nối liên lạc quen thuộc, nhưng trách nhiệm đã lớn hơn rất nhiều. Ông cùng đồng đội kiên trì bám trụ, giữ vững thông tin liên lạc trong những ngày chiến đấu căng thẳng.

Đến năm 1980, khi tròn 30 tuổi, ông chính thức rời quân ngũ, trở về quê hương. Rời xa chiến trường, ông bắt đầu cuộc sống đời thường giản dị: làm ruộng, làm nghề mộc, đóng thùng nuôi ong. Dù cuộc sống còn nhiều vất vả, nhưng ở ông luôn toát lên sự lạc quan và tinh thần cần cù của người lính năm xưa.

Khi kể lại những năm tháng “thời hoa lửa”, ông không nói nhiều về khó khăn hay hiểm nguy, mà luôn nhắc đến tinh thần đồng đội, ý chí vượt lên gian khổ và niềm tin vào ngày mai hòa bình. Ông thường dặn dò thế hệ trẻ:

“Các cháu hôm nay được sống trong hòa bình, hãy cố gắng học tập, rèn luyện, có kiến thức để lo cho bản thân, và sau đó là góp sức xây dựng đất nước.”

Câu chuyện của ông Chủng là minh chứng cho một thế hệ đã sống, chiến đấu và cống hiến không tiếc tuổi xuân cho Tổ quốc. Đó cũng là lời nhắc nhở mỗi học sinh hôm nay cần biết trân trọng hòa bình, biết ơn những hy sinh thầm lặng và nỗ lực học tập để xứng đáng với quá khứ hào hùng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn