Hoàng Văn Chủng
Ở xóm Văn Giang, xã Phú Lạc, có một người lính đã hai lần khoác áo quân ngũ, lặng thầm cống hiến nơi tuyến đầu Tổ quốc – ông Hoàng Văn Chủng, sinh ngày 17 tháng 5 năm 1951. Tháng 8 năm 1973, khi đất nước còn đang trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, ông lên đường nhập ngũ. Mang theo tinh thần của tuổi trẻ, ông nhanh chóng trưởng thành trong quân ngũ và được phong cấp bậc Thượng sĩ, công tác tại Trung đoàn 574, Sư đoàn 470 thuộc Đoàn 559, làm nhiệm vụ trên địa bàn Lạng Sơn.
“GIỮ MẠCH SỐNG GIỮA LỬA ĐẠN BIÊN CƯƠNG”
Ở xóm Văn Giang, xã Phú Lạc, có một người lính đã hai lần khoác áo quân ngũ, lặng thầm cống hiến nơi tuyến đầu Tổ quốc – ông Hoàng Văn Chủng, sinh ngày 17 tháng 5 năm 1951.
Tháng 8 năm 1973, khi đất nước còn đang trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, ông lên đường nhập ngũ. Mang theo tinh thần của tuổi trẻ, ông nhanh chóng trưởng thành trong quân ngũ và được phong cấp bậc Thượng sĩ, công tác tại Trung đoàn 574, Sư đoàn 470 thuộc Đoàn 559, làm nhiệm vụ trên địa bàn Lạng Sơn.
Sau thời gian phục vụ, ông trở về địa phương. Nhưng khi Tổ quốc lại đứng trước thử thách mới, ông một lần nữa không ngần ngại. Năm 1978, ông tái ngũ, tiếp tục lên đường trong bối cảnh chiến tranh biên giới phía Bắc đang căng thẳng. Lần này, ông đảm nhận nhiệm vụ thông tin liên lạc – một công việc thầm lặng nhưng mang ý nghĩa sống còn.
Ở chiến trường, thông tin chính là “mạch sống”. Một mệnh lệnh chậm đi vài phút, một tín hiệu sai lệch… có thể ảnh hưởng đến cả đơn vị.
Và rồi, trong những ngày chiến sự căng thẳng, điều không ai mong muốn đã xảy ra.
Một lần, đường dây liên lạc bị đứt giữa lúc đơn vị đang cần truyền lệnh khẩn cấp. Không chần chừ, ông Hoàng Văn Chủng lập tức nhận nhiệm vụ đi kiểm tra và nối lại đường dây.
Con đường ông đi là rừng núi hiểm trở, xung quanh tiềm ẩn nguy hiểm. Nhưng điều đáng sợ hơn cả… là thời gian.
Nếu không kịp khôi phục liên lạc, mệnh lệnh sẽ không thể truyền đi.
Ông lần theo từng đoạn dây, băng qua rừng, vượt qua địa hình khó khăn. Và rồi, giữa không gian căng thẳng ấy, ông tìm được điểm đứt. Không có thời gian do dự. Bằng tất cả sự bình tĩnh và kinh nghiệm, ông nhanh chóng nối lại đường dây. Khoảnh khắc tín hiệu được khôi phục… cũng là lúc mệnh lệnh được truyền đi kịp thời.
Một nhiệm vụ tưởng chừng thầm lặng… nhưng lại góp phần giữ vững cả một trận địa. Những năm tháng ấy, ông và đồng đội đã lặng lẽ làm công việc của mình như thế – không ồn ào, không kể công, nhưng luôn sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy để giữ vững “mạch sống” của chiến trường.
Sau chiến tranh, ông trở về quê hương Văn Giang, tiếp tục cuộc sống giản dị. Nhưng những ký ức về hai lần khoác áo lính – đặc biệt là những ngày làm nhiệm vụ thông tin liên lạc nơi biên cương – vẫn luôn in đậm trong tâm trí ông.
Ông không nói nhiều về những khó khăn, nhưng trong từng câu chuyện, người nghe vẫn cảm nhận được niềm tự hào lặng lẽ.
Câu chuyện của ông Hoàng Văn Chủng giúp chúng ta hiểu rằng: Có những người lính không đứng ở tuyến đầu cầm súng, Nhưng chính họ – những người giữ đường dây, giữ tín hiệu – Đã góp phần quyết định sự sống còn của cả một chiến trường.



