HOÀNG VĂN ĐẠT – NGƯỜI THẦM LẶNG GIỮ LỬA HẬU PHƯƠNG BẮC KẠN
HOÀNG VĂN ĐẠT – NGƯỜI THẦM LẶNG GIỮ LỬA HẬU PHƯƠNG BẮC KẠN
Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử cách mạng vùng chiến khu Việt Bắc, mảnh đất Mỹ Phương của huyện Ba Bể, tỉnh Bắc Kạn đã trở thành cái nôi nuôi dưỡng những người con ưu tú, sẵn sàng hy sinh thầm lặng cho độc lập dân tộc. Trong số những tấm gương sáng ngời ấy, người dân bản làng vẫn nhắc về ông Hoàng Văn Đạt với niềm tôn kính vô hạn—một người cán bộ tận tụy, người đã dành trọn vẹn tuổi trẻ và tâm huyết để chăm sóc, cứu chữa cho những người lính nơi tuyến đầu.
Sinh năm 1931 tại thôn Pù Mắt, ông Hoàng Văn Đạt lớn lên khi ngọn lửa cách mạng đang bắt đầu bùng cháy mạnh mẽ trên quê hương. Năm 1947, khi thực dân Pháp mở cuộc tấn công quy mô lớn lên Việt Bắc nhằm tiêu diệt cơ quan đầu não kháng chiến, chàng thanh niên mười sáu tuổi ấy đã nghe theo tiếng gọi của non sông, không ngần ngại dấn thân vào con đường phục vụ cách mạng. Tại địa bàn thôn Phiêng Phường cũ, một vùng căn cứ địa hiểm trở nhưng giàu tình người, ông được tin tưởng giao phó trọng trách vô cùng quan trọng: vừa là người cán bộ hậu cần, vừa là người thầy thuốc chăm sóc cho các thương bệnh binh và những người lính chuẩn bị ra trận.
Giữa những năm tháng kháng chiến gian khổ, khi thuốc men hiện đại còn là điều xa xỉ, ông Đạt đã lặn lội khắp các cánh rừng sâu ở Mỹ Phương để tìm kiếm những vị thuốc quý của núi rừng. Bằng kiến thức y học dân gian tinh thông, ông đã tự tay giã thuốc, cẩn thận đắp lên những vết thương do bom đạn gây ra cho các chiến sĩ. Những nắm lá rừng được ông chọn lọc kỹ càng, gửi gắm vào đó cả tấm lòng sắt son, đã giúp bao người lính khỏi bị nhiễm trùng, giữ lại được hình hài để tiếp tục chiến đấu. Hình ảnh người cán bộ trẻ miệt mài bên ánh đèn dầu, cẩn thận thay băng và đắp thuốc cho từng chiến sĩ trong đêm vắng đã trở thành một biểu tượng cảm động về tình quân dân cá nước.
Không chỉ dừng lại ở việc chữa trị vết thương, ông Đạt còn đảm đương vai trò của một người anh, người cha tận tâm nơi hậu phương. Ông hiểu rằng, để người lính có sức đánh giặc thì bữa ăn chính là điều cốt lõi. Trong điều kiện thiếu thốn đủ đường, ông đã cùng bà con dân bản chắt chiu từng hạt gạo, bẹ ngô, tự tay nhóm lửa nấu những bữa cơm nóng hổi, thơm nồng vị quê hương. Những nồi cháo loãng nhưng ấm áp tình người, những bữa cơm tuy giản đơn nhưng đầy đủ dưỡng chất do chính tay ông chế biến đã giúp các thương binh nhanh chóng phục hồi thể lực. Với ông, mỗi lần thấy một người lính ăn ngon miệng, mỗi lần thấy vết thương của họ lên da non nhờ thuốc mình đắp, đó chính là niềm hạnh phúc lớn lao nhất.
Suốt một đời gắn bó với mảnh đất Mỹ Phương, từ những ngày gian khổ ở Phiêng Phường cho đến lúc định cư tại thôn Pù Mắt, ông Hoàng Văn Đạt luôn giữ vững phẩm chất đạo đức trong sáng của một người cán bộ. Sự cống hiến của ông không nằm ở những lời phô trương, mà thấm đẫm trong từng bát thuốc truyền tay, từng bữa ăn nghĩa tình và sự hy sinh thầm lặng suốt những năm tháng thanh xuân. Sau cả một cuộc đời tận hiến cho gia đình và quê hương, ông đã thanh thản về với tổ tiên vào năm 2015. Sự ra đi của ông để lại niềm tiếc thương vô hạn nhưng tên tuổi ông đã kịp tạc vào lòng đất mẹ như một người có công với cách mạng được Nhà nước ghi nhận và nhân dân đời đời kính trọng. Câu chuyện về cuộc đời ông mãi là bản anh hùng ca thầm lặng, nhắc nhở thế hệ sau về một thời kỳ gian lao nhưng đầy vẻ vang của cha ông trên vùng đất Bắc Kạn anh hùng.
~ Nông Thái Phượng ~



