Cựu chiến binh

HOÀNG VĂN ĐỢI: NGƯỜI LÍNH GIỮ LỬA TỪ KÝ ỨC ĐẾN TƯƠNG LAI

NGƯỜI LÍNH GIỮ LỬA TỪ KÝ ỨC ĐẾN TƯƠNG LAI

Lâm Đồng02/04/2026Tuổi trẻ Gia Hiệp (Xã Gia Hiệp)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

HOÀNG VĂN ĐỢI: NGƯỜI LÍNH GIỮ LỬA TỪ KÝ ỨC ĐẾN TƯƠNG LAI

Trong không khí sục sôi của những ngày tháng Ba lịch sử, khi màu áo xanh tình nguyện của thanh niên đang lan tỏa khắp mọi nẻo đường đất nước, chúng tôi may mắn có dịp được ngồi lại cùng ông Hoàng Văn Đợi. Ở tuổi 73, thời gian có thể làm bạc thêm mái đầu, làm hằn lên những nếp chân chim nơi khóe mắt, nhưng dường như chẳng thể làm phai mờ đi khí chất tinh anh và giọng nói hào sảng của một người lính đã từng đi qua những năm tháng "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước".

1. Khát vọng tuổi đôi mươi và lý tưởng "Ra đi là để hy sinh"

Ngược dòng thời gian về những năm 1972, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go, quyết liệt nhất, chàng thanh niên Hoàng Văn Đợi ngày ấy lên đường nhập ngũ với một trái tim tràn đầy nhiệt huyết. Ngày 23/6/1972 đã trở thành một cột mốc không thể nào quên trong cuộc đời ông. Theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông gác lại những ước mơ riêng tư, những dự định cá nhân để lên đường ra trận.

Đối với lứa tuổi đôi mươi của ông ngày ấy, việc cầm súng ra chiến trường không chỉ đơn thuần là nghĩa vụ quân sự mà là một sự xác định tư tưởng kiên định: “Ra đi là để hy sinh”. Ông kể lại, sau 3 tháng huấn luyện thần tốc tại miền Bắc, ông cùng đồng đội bắt đầu cuộc hành quân vạn dặm vào miền Nam. Điều đặc biệt là họ vừa hành quân, vừa phải tranh thủ huấn luyện ngay trên đường ra trận để thích nghi với điều kiện chiến đấu khốc liệt. Suốt giai đoạn từ 1972 đến 1975, ranh giới giữa sự sống và cái chết vô cùng mong manh. Ông bồi hồi nhớ lại: “Chỉ đến khi đất nước hoàn toàn giải phóng, trên đường hành quân về Phan Thiết, tôi mới thực sự dám tin rằng mình vẫn còn sống để nhìn thấy ngày non sông thu về một mối, nhìn thấy một Việt Nam trọn vẹn niềm vui”.

2. Nỗi đau đau đáu về tình đồng chí, đồng đội

Với hơn 16 năm 6 tháng cống hiến trực tiếp trong quân ngũ ông Đợi luôn mang trong mình những ký ức không thể xóa nhòa về tình đồng đội.

Trong câu chuyện của mình, ông không nói nhiều về những tấm huân chương hay thành tích cá nhân, mà ông dành phần lớn thời gian để nhắc về những người đã nằm lại. Ông nghẹn ngào chia sẻ về sự khốc liệt của chiến tranh qua con số thực tế: "Trong xã của tôi năm xưa, có rất nhiều người cùng ra đi nhưng ngày trở về chỉ đếm trên đầu ngón tay. Mỗi lần nghĩ về họ, lòng tôi lại thắt lại. Hòa bình hôm nay thực sự đã được đổi bằng máu xương và cả thanh xuân của biết bao thế hệ anh hùng". Chính niềm đau đáu đó đã trở thành kim chỉ nam để ông sống một cuộc đời mẫu mực, sống thay cho cả phần của những người anh em đã ngã xuống.

3. Ngọn lửa truyền thừa và lời nhắn nhủ tâm huyết cho thế hệ mai sau

Dù đã rời xa tay súng hơn 30 năm, ông Hoàng Văn Đợi vẫn không một phút giây nào ngừng dõi theo bước tiến của đất nước và sự trưởng thành của thế hệ trẻ. Với ông, mỗi đoàn viên, thanh niên hôm nay chính là những người viết tiếp trang sử vàng của dân tộc trong thời bình. Ông gửi gắm ba thông điệp cốt lõi mà ông coi là "vũ khí" của thời đại mới:

Làm chủ công nghệ và tri thức: Ông nhấn mạnh rằng, nếu cha ông dùng ý chí và lòng dũng cảm để giữ nước, thì thanh niên ngày nay phải dùng trí tuệ và công nghệ để xây dựng đất nước. Đây là chìa khóa để Việt Nam không bị tụt hậu và tiếp nối truyền thống của cha ông trong bối cảnh toàn cầu hóa.

Tinh thần khổ luyện: Không có thành công nào tự nhiên đến. Ông mong muốn người trẻ phải biết dấn thân, không ngại gian khổ, phải trải qua quá trình rèn luyện bản lĩnh và đạo đức mới có thể trở thành những người có ích, có "tâm" và có "tầm" cho xã hội.

Giữ vững khối đại đoàn kết: Sức mạnh của dân tộc Việt Nam nằm ở sự đoàn kết. Ông nhắn nhủ các bạn trẻ hãy luôn đồng lòng, yêu thương và gắn bó với gia đình, cộng đồng để giữ vững nền độc lập dân tộc và phát triển kinh tế giàu đẹp.

Khép lại buổi trò chuyện, ông Hoàng Văn Đợi nhìn ra phía xa, nơi những lá cờ đỏ sao vàng đang tung bay trong gió. Thông điệp của ông không chỉ là lời kể về quá khứ, mà là một ngọn lửa truyền lại cho thế hệ trẻ: "Hãy sống, học tập và cống hiến sao cho xứng đáng với những gì đã mất đi". Câu chuyện của người lính già Hoàng Văn Đợi sẽ mãi là một bài học nhân văn sâu sắc, nhắc nhở chúng ta về giá trị của hai chữ "Hòa Bình".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn