HOÀNG VĂN KHẢI – NGƯỜI ĐIỀU CHÈO TRÊN DÒNG SÔNG THẠCH HÃN
Mùa hè đỏ lửa năm 1972 tại Quảng Trị, dòng sông Thạch Hãn trở thành dòng sông máu, nơi chứng kiến sự hy sinh anh dũng của hàng vạn chiến sĩ quân giải phóng. Để tiếp tế cho Thành cổ đang bị bao vây bốn bề, những người con của quê hương đất lửa đã lập nên những đội chèo thuyền đêm, bất chấp pháo sáng và bom đạn rải thảm của địch. Hoàng Văn Khải, một chàng trai làng chài ven sông mới mười sáu tuổi, đã xung phong đứng lái trên những chuyến thuyền nan cảm tử ấy.
Đêm đêm, khi bầu trời Quảng Trị bị xé toác bởi pháo bầy và bom tọa độ, Khải cùng chiếc thuyền nhỏ lao ra giữa dòng nước xiết. Anh thông thuộc từng khúc sông, từng luồng xoáy, khéo léo đưa hàng tấn đạn dược vượt qua mạng lưới phong tỏa dày đặc của địch để cập bến Thành cổ. Trong một chuyến chèo thuyền đầy bão táp, một quả pháo nổ gần khiến thuyền của anh bị thủng, bản thân anh bị thương nặng ở chân. Không màng đến vết thương đang chảy máu xối xả, Khải dùng một tay bịt lỗ thủng, tay kia vẫn ghì chặt mái chèo ép mạn thuyền vào bờ đá để bộ đội kịp bốc dỡ đạn dược. Khi thùng hàng cuối cùng được đưa lên bờ an toàn, anh mỉm cười rồi từ từ chìm vào giấc ngủ ngàn thu ngay trên con thuyền thấm đẫm máu của mình.



