Người có công giúp đỡ cách mạng

Hoàng Văn Nhân, sinh năm 1949 tại làng Quỳnh Đôi (cũ) nay là xã Quỳnh Anh, tỉnh Nghệ An.

Nghệ An02/07/2026Trần Thị Lý LĐ Trường TH&THCS Hồ Tùng Mậu (xã Quỳnh Anh, tỉnh Nghệ An)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Hoàng Văn Nhân, sinh năm 1949 tại làng Quỳnh Đôi (cũ) nay là xã Quỳnh Anh, tỉnh Nghệ An.

Trong chương trình tham gia lưu trữ và tuyên truyền các câu chuyện lịch sử với chủ đề “ Câu chuyện thời hoa lửa”, chúng em đã có cơ hội đến thăm hỏi và trò chuyện với bác Hoàng Văn Nhân, sinh năm 1949 tại làng Quỳnh Đôi (cũ) nay là xã Quỳnh Anh, tỉnh Nghệ An. Bác Nhân là một cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu tại chiến trường Lào và miền Nam. Buổi gặp gỡ không chỉ giúp em hiểu rõ hơn về những năm tháng chiến tranh gian khổ mà còn giúp em thêm trân trọng giá trị của hòa bình hôm nay.

Qua lời kể của bác Nhân, em được biết rằng, khi mới 18 tuổi, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, bác đã lên đường nhập ngũ với tinh thần quyết tâm bảo vệ đất nước. Trong những năm tháng chiến đấu tại chiến trường Lào và Miền Nam, bác cùng đồng đội phải đối mặt với vô vàn khó khăn, thiếu thốn cả về lương thực, thuốc men và điều kiện sinh hoạt - có những lần đến 23 ngày không được tắm rửa. Địa hình rừng núi hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt và bom đạn của kẻ thù luôn rình rập từng ngày. Tuy vậy, bác và đồng đội vẫn luôn giữ vững ý chí chiến đấu kiên cường, đoàn kết giúp đỡ lẫn nhau để hoàn thành nhiệm vụ.

Bác Nhân kể, năm 1972, cả 2 đại đội (chỉ còn 86 người) cùng tham gia đánh giặc nhưng chỉ còn lại 6 người, bom đạm, thây người nằm đầy trên mặt đất. Có lần đồng đội nhầm mình là giặc, khi nhận ra là đồng đội, cả 2 người ôm chầm lấy nhau cùng khóc. Hay những lần đánh giặc, mình chạy đi trước thì các đồng đội hy sinh ngã ngay trên vai của mình. Nhưng trong hoàn cảnh gian nan đó, mọi người luôn sẵn sàng chia sẻ từng ngụm nước, từng nắm cơm, cùng nhau vượt qua những khó khăn trong chiến tranh. Chính tinh thần đoàn kết ấy đã trở thành nguồn động lực to lớn giúp các chiến sĩ vượt qua thử thách và chiến đấu đến cùng vì độc lập, tự do của dân tộc.

Không chỉ chiến đấu dũng cảm, bác và đồng đội còn tích cực giúp đỡ nhân dân địa phương nơi đóng quân. Những việc làm như hỗ trợ vận chuyển lương thực, giúp người dân dựng nhà, chăm sóc người bị thương… đã thể hiện rõ tình quân dân gắn bó keo sơn. Qua đó, chúng em càng hiểu rằng chiến tranh không chỉ là những trận đánh ác liệt mà còn là câu chuyện về tình người ấm áp giữa những ngày gian khó.

Sau khi chiến tranh kết thúc, bác Nhân trở về quê hương mang theo nhiều vết thương của chiến tranh. Những mảnh đạn còn đang nằm lại trong cơ thể của bác, bệnh ngoài da ( hắc lào) vẫn đang dai dẳng bám theo bác đến hôm nay. Khi xuất ngũ về quê, Bác tiếp tục làm cán bộ xã và thường xuyên nhắc nhở con cháu phải chăm chỉ học tập, sống có trách nhiệm, biết trân trọng lịch sử dân tộc. Bác chia sẻ rằng thế hệ hôm nay rất may mắn khi được sống trong hòa bình, vì vậy cần nỗ lực học tập để xây dựng đất nước ngày càng phát triển.

Qua buổi trò chuyện với bác Nhân, em cảm nhận rõ sự hy sinh thầm lặng nhưng vô cùng to lớn của thế hệ cha anh đi trước. Những năm tháng tuổi trẻ của bác đã gắn liền với chiến trường khốc liệt để góp phần mang lại hòa bình cho đất nước hôm nay. Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về một thời “hoa lửa” vẫn luôn in đậm trong tâm trí bác như một phần không thể quên của cuộc đời.

Tập thể lớp 2A

GVCN: Hồ Thị Nương

TPTĐ: Trần Thị Lý

LĐ Trường TH&THCS Hồ Tùng Mậu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn