Bài viết

Hoàng Văn Quân

Ở xóm Trại Mới, xã Phú Lạc, có một người lính đã đi qua hai chiến trường – một nơi đầy mất mát lặng lẽ, một nơi rực lửa giữa bầu trời – ông Hoàng Văn Quân, sinh ngày mùng 1 tháng 1 năm 1950. Ngày 10 tháng 4 năm 1968, ông lên đường nhập ngũ, khi đất nước còn đang trong những năm tháng khốc liệt nhất. Mang theo khát vọng của tuổi trẻ, ông được điều vào chiến trường miền Nam, chiến đấu tại Kon Tum, Gia Lai. Nhưng nhiệm vụ của ông không phải là cầm súng xung phong…

Thái Nguyên08/06/2026Chi đoàn, liên đội trường Tiểu học Phú Lạc (xã Phú Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“TỪ NHỮNG NẤM MỘ LẶNG THẦM ĐẾN BẦU TRỜI RỰC LỬA”

Ở xóm Trại Mới, xã Phú Lạc, có một người lính đã đi qua hai chiến trường – một nơi đầy mất mát lặng lẽ, một nơi rực lửa giữa bầu trời – ông Hoàng Văn Quân, sinh ngày mùng 1 tháng 1 năm 1950. Ngày 10 tháng 4 năm 1968, ông lên đường nhập ngũ, khi đất nước còn đang trong những năm tháng khốc liệt nhất. Mang theo khát vọng của tuổi trẻ, ông được điều vào chiến trường miền Nam, chiến đấu tại Kon Tum, Gia Lai. Nhưng nhiệm vụ của ông không phải là cầm súng xung phong… Mà là làm công việc hậu cần, và đặc biệt – chôn cất những người đồng đội đã hy sinh.

Sau mỗi trận đánh, khi tiếng súng vừa lắng xuống, ông cùng đồng đội lặng lẽ làm công việc của mình. Không có tiếng hò reo chiến thắng… chỉ có sự im lặng đến nghẹn lòng.

Những người đồng đội vừa hôm qua còn cùng ăn, cùng ở… giờ đây nằm lại nơi rừng sâu. Ông cùng đồng đội đào từng nấm mộ, đặt xuống đó không chỉ là một con người… mà còn là cả một tuổi trẻ. Có những lúc, bàn tay run lên… nhưng vẫn phải tiếp tục. Bởi ông hiểu rằng: Người đã ngã xuống cần được yên nghỉ… và người còn sống phải tiếp tục bước đi.

Sau một năm ở chiến trường miền Nam, ông trở ra Bắc, tiếp tục nhiệm vụ tại Đại đội 5, Trung đoàn cao xạ 256, Quân khu Việt Bắc.

Và từ đây… ông bước vào một mặt trận hoàn toàn khác.

Nếu ở miền Nam là sự lặng lẽ của mất mát,
thì ở miền Bắc… là những trận chiến dữ dội trên bầu trời. Đó là những năm tháng không quân Mỹ đánh phá ác liệt. Những chiếc B52 trút bom xuống các nhà máy, các công trình quan trọng. Nhiệm vụ của đơn vị ông là bảo vệ nhà máy điện Cao Ngạn, nhà máy Gang thép Thái Nguyên và nhiều công trình của tỉnh. Trong những đêm báo động, còi hú vang lên xé toạc không gian. Ông cùng đồng đội lập tức vào vị trí. Tất cả căng thẳng… chờ đợi. Khi mục tiêu xuất hiện… Pháo cao xạ đồng loạt khai hỏa. Bầu trời đêm rực sáng. Tiếng nổ vang dội. Mỗi người lính đều dồn hết sự tập trung, chiến đấu với một quyết tâm duy nhất:
bảo vệ bầu trời, bảo vệ quê hương. Đó là những khoảnh khắc căng thẳng đến nghẹt thở – nơi người lính đối mặt trực tiếp với sức mạnh khủng khiếp từ trên không.

Từ rừng sâu miền Nam đến bầu trời miền Bắc, ông Hoàng Văn Quân đã đi qua những chặng đường khác nhau của chiến tranh.

Một bên là những nấm mộ lặng thầm… Một bên là những trận địa rực lửa…

Nhưng ở đâu, ông cũng hoàn thành nhiệm vụ của mình – lặng lẽ mà kiên cường.

Ngày 1 tháng 7 năm 1990, ông xuất ngũ, trở về quê hương. Hơn 20 năm quân ngũ khép lại, nhưng ký ức về một thời chiến tranh vẫn còn nguyên vẹn.

Ông không kể nhiều về chiến công… Nhưng mỗi câu chuyện đều khiến người nghe lặng đi. Câu chuyện của ông Hoàng Văn Quân nhắc nhở chúng ta rằng:
Chiến tranh không chỉ là những trận đánh. Mà còn là những hy sinh thầm lặng…
Và là sự kiên cường của những con người đã giữ bình yên cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn