Bài viết

Hoàng Văn Sáng – người dẫn đường miền núi

Hưng Yên25/12/2025Nguyễn Thị Vân (Trường THCS Phạm Huy Quang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa đại ngàn trùng điệp, nơi núi nối núi, suối nối suối và sương mù che kín lối đi, có những con người lặng thầm góp phần làm nên lịch sử. Hoàng Văn Sáng là một người như thế – người dẫn đường miền núi, không quân hàm, không huân chương lấp lánh, nhưng từng bước chân của anh in dấu trên những chặng đường sinh tử của bộ đội.

Sinh ra và lớn lên giữa núi rừng, Hoàng Văn Sáng thuộc lòng từng khe suối, bờ đá, từng lối mòn nhỏ chỉ vừa một người đi. Với anh, rừng không chỉ là nơi mưu sinh mà còn là máu thịt, là ký ức và trách nhiệm. Khi chiến tranh lan tới bản làng, anh không do dự. Không cầm súng ra trận, Hoàng Văn Sáng chọn một nhiệm vụ thầm lặng hơn nhưng không kém phần nguy hiểm: dẫn đường cho bộ đội vượt rừng sâu, băng qua những vùng bị bom đạn cày xới, tránh những ổ phục kích của địch.

Những chuyến đi thường bắt đầu lúc đêm xuống. Trong bóng tối dày đặc, anh đi trước, lặng lẽ quan sát từng dấu hiệu nhỏ nhất: tiếng nước chảy khác thường, cành cây gãy, dấu chân lạ in trên đất ẩm. Chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến cả đơn vị rơi vào vòng vây. Có lần, khi phát hiện dấu vết phục kích gần một con suối quen thuộc, anh nhanh chóng đổi hướng, dẫn bộ đội men theo sườn núi dựng đứng, chấp nhận đường xa và hiểm trở hơn để bảo toàn lực lượng.

Bom đạn không ít lần trút xuống ngay trên lối anh vừa đi qua. Đất đá rung chuyển, cây rừng gãy đổ, nhưng anh vẫn bình tĩnh, ra hiệu cho mọi người tản ra, ẩn nấp đúng chỗ an toàn nhất. Trong những khoảnh khắc ấy, sự hiểu biết về rừng của anh trở thành tấm lá chắn vô hình, che chở cho bao sinh mạng.

Hoàng Văn Sáng hiếm khi nói về công lao của mình. Với anh, việc dẫn bộ đội đi đúng đường, đến đúng nơi, an toàn trở về đã là phần thưởng lớn nhất. Anh hiểu rằng phía sau mỗi chuyến đi thành công là một trận đánh thắng lợi, là sự sống được giữ lại cho đồng đội, là niềm tin của người dân miền núi gửi gắm vào cách mạng.

Ngày chiến tranh lùi xa, những lối mòn năm xưa dần phủ cỏ xanh. Hoàng Văn Sáng trở về với nương rẫy, với cuộc sống bình dị như bao người khác. Nhưng trong ký ức của những người lính từng được anh dẫn đường, hình ảnh người đàn ông miền núi dáng gầy, ánh mắt tinh anh, bước chân vững vàng giữa rừng sâu vẫn luôn hiện hữu. Anh – người dẫn đường miền núi – đã âm thầm góp phần viết nên những trang sử không tên, mà giá trị thì còn mãi với thời gian.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn