Hoàng Văn Thụ (1)
Hoàng Văn Thụ là lãnh đạo cao cấp của Đảng Cộng sản Đông Dương, người chiến sĩ cách mạng lỗi lạc đã hiến dâng trọn đời mình cho độc lập dân tộc. Với tư duy lý luận sắc bén và tinh thần quả cảm, ông đã để lại dấu ấn sâu đậm trong phong trào cách mạng Việt Nam giai đoạn tiền khởi nghĩa.
Hoàng Văn Thụ sinh năm 1909 tại xã Nhân Lý, huyện Văn Uyên (nay thuộc huyện Văn Lãng), tỉnh Lạng Sơn trong một gia đình yêu nước. Ngay từ thời trẻ, ông đã sang Trung Quốc hoạt động, tham gia Việt Nam Cách mạng Thanh niên Đồng chí hội và được kết nạp vào Đảng năm 1929. Ông có công lớn trong việc xây dựng các cơ sở Đảng tại vùng biên giới và phát triển phong trào cách mạng ở các tỉnh Cao Bằng, Lạng Sơn. Với cương vị Bí thư Xứ ủy Bắc Kỳ, ông đã trực tiếp chỉ huy nhiều phong trào đấu tranh quan trọng, đặc biệt là việc duy trì đường dây liên lạc giữa Trung ương Đảng và quốc tế. Năm 1941, tại Hội nghị Trung ương 8, ông được bầu vào Ban Thường vụ Trung ương Đảng, giữ trọng trách phụ trách công tác binh vận và mặt trận. Giữa lúc phong trào đang sục sôi, tháng 8 năm 1943, ông bị thực dân Pháp bắt giữ tại Hà Nội và chịu nhiều cực hình tra tấn dã man. Trước họng súng quân thù tại pháp trường Tương Mai vào tháng 5 năm 1944, ông vẫn hiên ngang tuyên bố: "Lòng yêu nước của tôi là bất diệt". Câu thơ "Việc nước xưa nay có bại thành/ Miễn sao giữ trọn được thanh danh" của ông đã trở thành lời hịch vang vọng tiếp thêm sức mạnh cho đồng chí. Sự hy sinh của ông là tổn thất vô cùng lớn lao nhưng đã thổi bùng ngọn lửa căm thù, thúc đẩy quần chúng tiến tới Cách mạng Tháng Tám. Hiện nay, tên của ông được đặt cho nhiều đường phố, trường học và các công trình trọng điểm trên khắp cả nước để ghi nhớ công ơn



